thơ nguyễn phước nguyên
nghị lực mùa Xuân không phải mặt trời
tình yêu ở mặt tuyệt đối nhất của nó, là
một sự bình thản, trong vô cùng...
em hỏi: chu vi của tình yêu - rộng, lớn?
trong căn phòng ẩm hẹp không cửa sổ, nghẽn ướt hơi người quyện thán khí, khi đôi bờ môi đưa nhau vào hòa nhập cơn thở,
em có hình dung bao la đất trời?
khi đôi vòng tay tìm nhau cuối bóng đêm, rồi quấn quít dìu nhau vào ánh sáng,
em có cảm nhận vô cùng vũ trụ?
nói yêu em bằng câu thơ đầu tiên chưa bị đọa đầy vào ngục tù chữ nghĩa, ửng lên khóe mắt, ẩn mật hương trinh, thoát thai vào hóa thân em - những vết chàm trên làn da kỳ nữ. những dòng sông. những hồ lệ. trong suốt tương lai. thủy tinh quá khứ.
khi em khóc,
trong tôi
đêm vắng bình minh.
em có biết?
em - người yêu tôi ở điều không thể hiểu.
ngôn ngữ của tình yêu
không là vần thơ
không là tiếng nhạc
không là nụ cười, nước mắt
không là hạnh phúc, khổ đau.
mà là tiếng nói câm nín của một con tim với thinh lặng của một con tim, khi
hai con tim
không chung một giòng máu
không chung một nhịp đập, nhưng
chung một màu đỏ truyền sinh tịnh mặc cội nguồn.
em - người hiểu tôi ở điều không thể yêu.
tình yêu bước chân trần trên giá băng đường tim mùa đông tái buốt đi tìm mùa xuân cành khô đâm chồi ấm. em, mặt trời không phải của riêng ai. nhưng bóng tối trong mỗi chúng ta là của riêng mỗi chúng ta. tuyệt đối. điều tôi tin - sự hiện hữu của mặt trời không có thật. điều tôi tin - hạnh phúc có thật, khi trong bóng đêm tôi chọn chờ một mặt trời không bao giờ mọc.
tôi chọn ngồi trong bóng đêm chờ một bình minh không bao giờ đến -
tia sét là em. em có biết?
một đoạn phim có người tự vẫn, cắt mạch máu mình.
tại sao khi tự vẫn người ta hay ngồi trong một bồn nước? (dòng máu rất đẹp khi loang dần vào lòng nước trong suốt, phải không em?)
từ đó,
mỗi khi muốn tìm cái chết,
tôi nghĩ đến khi tôi không còn sống để yêu em nữa. là điều không thể. và
tôi chọn sống yêu em trong tuyệt đối tình yêu mình. như
tôi chọn sống tuyệt đối cho tình yêu mình. để yêu em.
từ đó, trong tôi -
dòng máu của bầu trời là quang kiều ngũ sắc.
dòng máu của áng mây là những giọt mưa.
dòng máu của núi rừng là khe, là suối.
dòng máu của cuộc đời sự thinh lặng giữa muôn âm.
dòng máu của tình yêu là từng làn hơi tôi chọn tiếp tục thở,
khi em không còn trong cuộc sống.
dòng máu của mùa xuân là thân cây mùa đông nghị lực đâm chồi.
tôi chọn ngồi trong bóng đêm chờ một bình minh không bao giờ đến -
tia sét là em.
em có biết?
tâm sự với mùa Xuân
1.
cơn gió mùa đông thổi luồn ký ức
nẻo nhớ quay về khấp khễnh thực hư
nhịp sống quanh đây đằng đằng gai nhọn
mười tám năm, đời kết nụ ưu tư
hạt giống tâm linh trổ nhánh đời oan trái
trên tảng đá trơ mình bờ biển Thái Bình Đương
dăm lúc dội vang tiếng sóng ngặt nghèo
sự-có-mặt-tôi-vô-tình vay mượn
hơi thở khói sương hắt ngày tháng lạ
buồng phổi nám cằn vết cứa màu da
tôi sống ung thư hấp hối Sài-Gòn
khúc khắc cơn ho có máu đời cặn bã
em đứng hồn nhiên nụ cười kiểu cách
son phấn linh hồn trang điểm lương tâm
bóng tối Việt Nam sáng chỗ em nằm
em hãnh diện vai trò cung cấm
nước mắt thủy tinh rơi trên mặt hồ môi sinh phẳng lặng
huyết quản nhọc nhằn viên đạn tháng Tư
tôi vẫn hình dung em rất quê mùa
(loài sứa rằn ri những điều hữu sự)
chín nhánh sông chia một đời rong biển
tôi đứng sặc cười bên triển vọng vực sâu
hạnh phúc pha lê của loài ốc mượn hồn
tôi trở chứng đòi yêu em cẩn trọng
2.
rừng bên kia biển trầm trầm bất trắc
con rắn hiện hình chiếc lưỡi nhân tâm
bầy thú man khai yêu lối sống thị thành
phố xá lặng thinh bắt đầu suy gẫm
nói với mùa xuân nhọc nhằn hương sắc
diễn nghĩa đất trời cho đúng thời trang
sa mạc tháng Tư mọc lý tưởng xương rồng
tôi tự tử vào từng hư ảnh
3.
tôi có ngày mưa trong văn phòng không cửa sổ
muốn rủ em về thăm căn phố trọ ngày xưa
đêm trắng Houston,
nhớ ly-cà-phê-đắng-lúc-trước-bình-minh ở College Station
nhưng rất ngọt bên này, bên đó
khủng hoảng con tim lên New York chôn niềm đau nhân bản
một chuyến quay về thảng thốt niềm tin
con én cánh nâu cất tiếng hót nhu mì
đêm đối diện đáy chung trà hạnh ngô.
khúc nhạc tự tình bỏ quên hôm về thăm trí nhớ
đóa hoa Quỳnh nở thoát niềm tâm thức nửa đêm
ngôn ngữ con tim rộng hẹp bất ngờ
tôi nghiệm thấy những điều khó nghĩ
giọt sống luân lưu lên nỗi buồn chữ nghĩa
những mảnh ván thuyền chuyên chở hơi thở biển Đông
năm ngón tay trơ hốc hác từng âm hưởng dư thừa
tôi đánh mất. bỏ quên. và bắt gặp.
em nào hiểu sông chia, rồi hội nhập
cũng rất cần, nên trái đất xoay quanh
4.
đến hỏi thăm em về giấc mơ của một vầng trăng khuyết
ngày tháng lập lòe trên trí nhớ lân tinh
tôi có đêm sâu làm rực sáng những mộng mị tinh cầu
khi cúi xuống hôn em vào mặc tưởng
5.
em có hiểu niềm đau của một ngày nắng tắt
trên khoảng cách giữa thiên đường và tầm với của đôi tay
mặt đất bao dung mọc rộ những nhân hình
chen chúc sống, bóng che nhau, ngỡ rằng nguyệt thực
giữa nắng và mưa là con đường tuyệt địa
giữa đêm với ngày là quỹ đạo thực hư
giữa em và tôi (và khoảng cách vô hình)
là nhịp đập của buồng tim nhân tạo
6.
lộng lẫy nỗi buồn trăng rằm tháng tám
trầm bóng nhân gian kỳ tích cuộc tình
gửi xác thân tôi mối thù diễm ảo
mai mốt về độc thoại trước chiêm bao
trống vắng bình minh lên tháng ngày câm lặng
con dốc thở dài thoai thoải niềm đau
tiếng hát em, mặt trăng và sự tích của con người
đem theo chuyến hành trình vào bản ngã
tháng chín đời tư có cơn mưa thời hạn
mai mối bọt bèo vào nguồn cội dòng sông
tôi sống thong dong trong niềm riêng ràng buột
trao chuốt nụ-cười-thành-khẩn-với-lương-tâm
7.
trước cánh cửa mở đời sau có tấm gương treo soi đời trước
tôi đối diện mình và hằn học với con tim
tự tình tháng Giêng
mang lòng tháng Chạp khuyết trăng, ngày đi chưa hết,
đến giữa mùa Đông chắt tiếng lặng tim.
em-tháng-Giêng sương mù cõi bặt -
ta chẳng hình dung nét mặt cuộc đời.
băng tuyết trinh nguyên hẹn mầm lộc nhú,
mặt đất bao la diện tích nỗi-người.
mùa Xuân với mặt trời không cùng giấc mộng,
vết tích tình yêu rêu phủ màu, tươi.
ôm trọn niềm đau hoang đường thế hệ
em ngọt ngào trái cấm kiêu căng
ta leo hết đỉnh đời nhiệt đới
hôn em, môi sa mạc ao tù
trong tưởng-tượng-ta em muôn vàn nhân dạng
bao la, và nhen nhúm mưu toan
êm ái dìu nhau vào tuyệt cùng khổ hạnh
(có lẽ mùa Xuân không có thật bao giờ.)
soi bóng tư duy trước tấm gương tàn cổ tích
lời nói em nhọn vút đường tên
xuyên hút tâm linh ta, máu đời nhỏ giọt
rất âm thầm, và suốt kiếp-đêm-xưa
có lẽ mùa Xuân không bao giờ có thật
nên ta vẫn cần em, nhưng vẫn chối từ |