SỐ 111 - THÁNG 7 NĂM 2026

 

Cô gái mang trái tim của người yêu (Phần VI)

Phan Thái Yên

Cho những trái tim Sài Gòn vẫn đập nhịp 70s

Chuyến bay C123 của MACV từ Đà Nẳng về Sài Gòn đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhứt trong chiều muộn. Mưa vừa tạnh, mặt phi đạo còn loáng nước. Nhân chào từ giã vài người sĩ quan Mỹ đồng hành, nhìn khoảng đường đi bộ khá xa trước mặt anh hít một hơi thở sâu nhấc chiếc sac marin quàng lên vai rồi bắt đầu cất bước, túi quân trang nặng như cùm vì sách và mớ mè xửng Huế. Hai bộ lễ phục trắng cùng giày nón xếp gọn gàng trong xách tay ci-vin màu nước biển.

Nhân định đi xe ôm về nhưng trời lại lất phất mưa, anh tặc lưỡi ngoắc chiếc xe taxi. Nhân nôn nóng về nhà.
Cánh cổng đóng im lìm nhưng ánh đèn ấm áp từ trong nhà trải dài trên sân khiến Nhân mừng rỡ bấm chuông đứng chờ. Từ hiên nhà Hạnh Nhiên nhìn qua khe cổng sắt, tươi cười bước nhanh ra mở rộng cửa.

- Anh về rồi! Đi máy bay nhà binh có mệt không anh?

Nàng khóa cổng, đỡ chiếc xách nhỏ trên tay anh. Nhân nhìn dáng Hạnh Nhiên dịu dàng trong bộ bà ba thoăn thoắt đi trước.

- Hồi nãy mệt quá trời, giờ đi sau lưng em hết mệt rồi

Hạnh Nhiên quay lại mắc cỡ lườm anh.

- Tui sợ ông luôn. Chưa vô tới nhà đã giở trò rồi…Mà sao anh về sớm vậy?

Nhân thầm khen thằng bạn Mỹ biết giữ lời hứa nhưng vẫn cười cười làm bộ hỏi.

- Ủa, Tom không nói gì với em sao?
- Ảnh chỉ nói anh nhờ xin vé máy bay về Sài Gòn hôm nay chứ không nói gì hơn…Anh vào tắm rửa rồi ăn cơm. Em đang trộn xà lách mỡ Đà Lạt với thịt bò thì chuông cổng rung.

Nhân tắm rửa thay đồ, bước về phía cửa bếp đứng nhìn Hạnh Nhiên vừa nấu xong nồi canh chua đang múc qua tô. Anh đến bưng canh qua bàn ăn. Nàng kéo chén nước mắm pha sẵn về gần đó, nhìn anh.

- Ông quan tàu bữa nay chịu khó ăn dở một chút.

Nhìn mắt nàng long lanh, Nhân lau nhẹ mấy giọt mồ hôi đọng trên trán nàng rồi ôm chặt cô gái trong vòng tay.

- Anh có lệnh thuyên chuyển về Giang đoàn dưới Đồng Tháp Mười.

Hạnh Nhiên như mềm ra trong vài giây.

- Anh buồn không?
- Hạm Trưởng cho anh hay trước, buồn vài ngày đầu nhưng giờ thì hết rồi. Lính mà em! Chỉ đâu đánh đó…Hạm Trưởng yêu cầu Bộ Tư Lệnh cho anh ở lại hai tuần để bàn giao, huấn luyện người mới nhưng ăn gian ký phép cho anh về Sài Gòn đến hết tuần này mới xuống dưới đó…Tin vui là hậu cứ Giang Đoàn ở Chợ Mới gần Long Xuyên. Tin không vui là cả một hai tháng mới có dịp dẫn tàu ra đó một lần còn lại thì nằm chịu trận với muỗi Đồng Tháp Mười và B40 Việt Cộng.

Hạnh Nhiên nói như reo.

- Em biết Chợ Mới! Hồi trước nhiều lần theo Má với Ngoại về quê Nội bên Thánh Địa Hòa Hảo, có khi đi tàu đò từ Long Xuyên qua ngã Vàm Nao rồi ghé chợ Mỹ Luông về nhà, có khi Ngoại dắt đi ngã Phà An Hòa qua Chợ Mới rồi tiếp tục đi đò ngang để qua Thánh Địa. Em thích ngã đường Chợ Mới hơn tuy phải đi bộ nhiều nhưng được ghé vào tiệm sách rồi ăn hàng trong nhà lồng chợ. Hồi đó em thấy nhiều chú thủy thủ hay ngồi uống cà phê trước chợ.

Hai người vừa ăn tối vừa chuyện trò. Nhân lắng nghe Hạnh Nhiên kể chuyện Phái đoàn Tòa Đại Sứ cấp phát học bổng ở Đại học Hòa Hảo, chuyện đi thăm Thánh Địa. Tất cả đều thành công ngoài sự mong đợi.

- Chị Aida gan lắm dám về nhà Mẹ thăm rồi nghỉ qua đêm với em.

Mọi người trong đoàn đều rất hài lòng, Diane là người cười nhiều và tươi nhất hôm đó. Các em học trò nhỏ tại các trường mẫu giáo, tiểu học ở Thánh Địa bé nào cũng cười toe ôm chồng vở mới và viết chì màu, tay lũng lẵng bịch bánh kẹo sô-cô-la.

Nhân nhìn Hạnh Nhiên cười nhắc lại câu nói của Tom hôm nói chuyện qua máy truyền tin từ Hạm Đội.

- Nghe Tom nói em sắp lên làm Phó Đại Sứ rồi.
- Cha nội đó xạo quá trời! Chị Aida véo bầm mình mà vẫn chưa chừa…

Hạnh Nhiên cười…Mấy tuần qua lo chuẩn bị chuyến đi Long Xuyên nên em đi làm full time, nay xong rồi chắc em sẽ về lại ba ngày một tuần để khi vào niên học không cảm thấy áp lực thời gian quá lớn. Chắc cỡ một tháng nữa em sẽ thi Michigan Test, em ghi danh rồi, nghe máy luyện Anh ngữ mỗi ngày, đi làm đánh máy thường xuyên nên tiến bộ nhiều. Thứ Sáu này sẽ được lãnh lương lần đầu tiên trong đời không phải từ anh Hai, em hãnh diện lắm…Nàng cười…Đi Thương xá Tax nè, đóng tiền ghi danh nè, mua quà tặng Má với Ngoại nè, bao anh ăn nhà hàng nè, bao gia đình anh chị Hai nè…

Nhân đưa tay ngăn không cho Hạnh Nhiên nói tiếp.

- Lương cô nương lãnh được nhiêu mà sao nhiều nè quá vậy! Nhưng thứ tự nè của cô nương trật rồi, theo nó là đời tui coi như tiêu tùng, đời tàn trong ngõ hẹp. Cô nương ưu tiên vào Thương xá Tax với Hành lang Eden trước thì những cái nè sau coi như bất khiển dụng vì hết tiền. Anh cương quyết bảo vệ bằng mọi giá cái nè bao anh đi nhà hàng.

Hạnh Nhiên phì cười, đôi mắt nâu to nhìn anh đăm đắm khiến Nhân sửng lại hụt hơi, vài giây sau mới lấy lại “công lực” tiếp lời.

- Anh cũng mới lãnh lương, nên cái mục “đi Thương xá Tax nè” của em để anh lo. Chỉ cần ngoan ngoãn nhu mì cùng anh vào Thương xá, em muốn mua gì cứ tha hồ trong vòng…5 phút…Tiếng Mỹ gọi là shopping spree đó.

Hạnh Nhiên đứng dậy, miệng nở nụ cười Bao Tự đưa tay ngoéo với Nhân.

- Kỳ này cho anh Hai sạch túi hết tiền về xe chỉ trong vòng 4 phút phù du cho biết thân.
- OK. Quyết định vậy đi! Nhân nhìn đồng hồ...Để anh dọn bếp và bàn ăn, em đi sửa soạn để mình về nhà anh chị Hai kẻo trễ. Anh có quà đặc sản “ngoài nớ” cho cả ba gia đình.

Lúc Hạnh Nhiên bước ra, Nhân đã đứng dưới hiên nhà khoan khoái hít thở mùi hương bưởi đầu đêm. Chiếc sea bag cạnh chân anh lúc này co lại chưa tới phân nửa bên trong chứa toàn mè xửng Huế và sách tặng, anh đã lôi hết quân phục cả hai bộ rằn ri của Hạm Phó tặng và chiếc võng khổ lớn của quân đội Mỹ có lưới chắn muỗi mua ở chợ trời Chợ Cồn để tạm trên sofa phòng khách.

Gia Hân vội vã chạy ra mở cổng, vui mừng reo lớn.

- Anh chị Hai về rồi!...Ủa mà sao anh Hai cũng về bửa nay!?
- Bí mật quân sự, vào nhà rồi nói.

Gia Hân gọi mẹ ơi ới khiến bà nhanh chân xuống thang lầu, Giáo sư chậm rãi theo sau.

Hai người khá ngạc nhiên thấy Nhân về lại Sài Gòn. Không để họ chờ lâu Nhân vắn tắt.

- Cháu có lệnh thuyên chuyển về Giang đoàn ở Đồng Tháp Mười. Hạm Trưởng du di ký cho 5 ngày phép, tuần tới cháu sẽ xuống đơn vị mới.

Bà mẹ quay qua Hạnh Nhiên.

- Út Nhiên cũng công tác về hôm nay sao?
- Dạ. Anh Nhân gọi về nhờ Tom xin chuyến bay MACV hôm nay, nên từ Long Xuyên xe Tòa Đại Sứ chở thẳng con về nhà ảnh.

Ông Giáo sư ân cần…Hai đứa ăn tối chưa. Nhân cười.

- Cháu vừa về tới nhà đã thấy Út Nhiên nấu cỗ bàn dọn ra linh đình…Tụi cháu ghé thăm nhanh thôi, mai cháu ghé lại ở chơi lâu hơn. Có chút quà đặc sãn Huế để cô và Giáo sư uống trà.

Nhân đổ mè xửng ra bàn, để riêng mấy tập truyện anh mua cho Hạnh Nhiên.

- Của Út Nhiên nè, phải lùng ra tận Đà Nẳng mới tìm được đó…Anh cười…Kỳ này em sẽ có dịp đọc một trong những nữ văn sĩ Việt Nam sáng giá đương thời, nhà văn Trùng Dương Nguyễn Thị Thái.

Hạnh Nhiên cầm lên hai trong số bảy, tám tập truyện của Trùng Dương, nàng reo lên.

- Ngàn Cánh Hạc của Kawabata Yasunari và Người Đàn Bà Trong Cồn Cát của Kobo Abe, cả hai đều là sách dịch từ tác giả Nhật Bản. Cảm ơn nha!

Nhân quay qua Gia Hân, anh cầm một bịch mè xửng đưa cho Út cà rỡn.

- Tặng riêng Út, mè xửng Huế dính rít tay lắm, ăn nhiều vào bảo đảm không bị rớt…Khi nào có bảng đây cô nương!?
- Dạ chắc chỉ nay mai thôi. Em không lo lắm đâu. Chỉ mong đậu Bình trở lên để tự tin hơn khi thi vào trường Dược.

Anh nhờ hai Út phân mè xửng ra làm bốn phần cho ba gia đình và phần cho bạn “đồng liêu” của Hạnh Nhiên ở Tòa Đại Sứ. Ông Giáo sư bật cười.

- Nghe cậu Nhân nói tôi đâm lo cho cô cháu gái cưng của tôi.

Út Nhiên dứ dứ nắm tay về phía Nhân hăm dọa, mắt nguýt, giọng Miền Tây nói lẫy nghe ngọt lịm.

- Cảm ơn! Hổng dám đâu…Tui già rồi ăn mè xửng dẻo quá gảy răng hết.

Chuyện trò với Giáo sư một lúc Nhân đứng lên cáo từ. Anh quay qua Gia Hân hỏi.

- Ngày mai nếu Út không đi đâu gấp thì cho anh mượn chiếc Honda. Sáng mai anh tới chở, anh chị mời Út cùng đi ăn sáng rồi em chạy xe về để kịp ra Gia Long coi bảng. Nhân cười...Ngày mai chắc chắn là ngày em trở thành Cô Tú trên bảng vàng.
- Đúng đó! Hạnh Nhiên tán đồng…Hay là mình hẹn ở Phở Pasteur, cỡ bảy rưởi. Anh chở Út Hân tới, em đến thẳng quán. Ăn sáng xong Nhân chở em vào Tòa Đại sứ rồi tha hồ làm người độc thân cho đến ba giờ chiều.

Nhân thắc mắc.

- Sao ba giờ chiều, sớm vậy?
- Quên lẹ vậy sao ông quan tàu? Em có 4 phút shopping spree trong Thương xá Tax để dọn sạch sẽ tháng lương của anh, nhớ không… Hạnh Nhiên cười tỉnh bơ.

Nhân lắc đầu chào thua, quàng lên vai cái sea bag đựng chồng sách và mè xửng cho anh chị Hai. Anh cúi chào từ giã mẹ Tần Phương rồi bước về chiếc Honda Dame của Út Hân lúc Hạnh Nhiên ngồi chờ trên chiếc PC đã nổ máy.

Anh chị Hai ngạc nhiên thấy em gái và Nhân xuất hiện cùng lúc trước thềm nhà.

- Em có lệnh thuyên chuyển về Giang Đoàn ở Đồng Tháp Mười, Kiến Phong. Hậu cứ đóng ngay Chợ Mới, An Giang nhưng anh biết rồi đó cả tháng may ra mới được về một lần. Em được năm ngày phép ở Sài Gòn, tuần tới sẽ vác sac marin xuống trình diện đơn vị mới.

Chị Hai hỏi Út, hai đứa ăn uống gì chưa. Nhân cười…Hạnh Nhiên nuôi thúc em từ chiều tới giờ rồi. Em có ít kẹo mè xửng Huế mang về ghé thăm anh chị một chút,.

Anh Hai kéo Nhân qua phòng khách. Hai anh em bàn chuyện tái chiếm Quảng Trị.

- Anh nghe tin chiến sự nói đã tái chiếm Hải Lăng. Lữ đoàn Dù đó là đơn vị cũ, anh từng là Y sỹ Tiền tuyến của cả hai Tiểu đoàn 3 và 6.

Anh Hai hào hứng lắng nghe Nhân kể về HQ13 tham gia Chiến dịch Lam Sơn 72 từ giờ đầu cho đến buổi chiều tái chiếm Diên Sanh quận lỵ Hải Lăng. Nhân là trưởng khẩu đại bác 76.2 ly chính của chiến hạm nên khá vất vả trong việc tác xạ hải pháo yểm trợ cho các đơn vị Dù. Thời gian này cũng là cơ hội hiếm có trong đời lính được tận mắt chứng kiến quang cảnh hùng vỹ một đoàn sáu chiến hạm lớn của Mỹ nã đại pháo tự động từng hồi như sấm rền xen trong cảnh hỏa tiễn đạn đạo phóng sâu vào đất liền, khói trắng cuộn bùng lên mờ kín bong tàu khiến anh mở căng mắt nhìn không rời. Trên trời từng đoàn phóng pháo cơ nối đuôi nhau bay vào đất liền, cao nữa là những chiếc B52 để lại từng vệt khói trắng phản lực giăng cuộn cả góc trời.

Nhân chợt nhớ ra điều muốn hỏi anh Hai…Chắc anh biết ông Tham Mưu Trưởng của Lữ Đoàn 2 Dù. Anh Hai gật đầu…Hồi đó ông ta là Đại đội trưởng của Tiểu đoàn anh làm Y sỹ.

Nhân kể…Ngày đầu tiên của Chiến Dịch, từ sáng sớm sau hơn 3 giờ HQ13 yểm trợ hải pháo vào vùng tọa độ yêu cầu, Tham Mưu Trưởng của Lữ đoàn 2 Dù gọi Tiền Phương yêu cầu Trưởng khẩu Đại bác 76.2 ly của HQ13 gọi gặp ông. Sau khi tan Nhiệm sở Tác Chiến em xuống CIC gọi Tiền Phương nói lý do rồi chờ. Gần nửa giờ sau ông gọi lại, giọng nghe rất bận rộn. Ông chỉ ngắn gọn...Trọng pháo chiến hạm Hải quân mà cậu bắn được vậy là khá đó…rồi chấm dứt liên lạc sau khi bảo người sĩ quan phụ tá lấy tên, cấp bậc, số quân của em…Hi vọng có chuyện tốt.

Nhìn em gái đang lúi húi gói quà Long Xuyên bỏ vào sac marin, anh Hai đứng lên đi về phía bàn ăn quay qua Nhân đang bước theo sau.

- Út Nhiên gói quà Má gởi cho rể tương lai kìa.

Hạnh Nhiên dậm chân mắc cỡ, má đỏ hây mắc liếc nhìn Nhân.

- Anh Hai ghẹo em hoài…Má không biết anh về nên chỉ gởi vài món để lâu được. Khô sặc Má làm còn lạp xưởng bò Má đặt người quen bên Tân Châu. Có gói xôi phồng Chợ Mới anh nhớ bỏ tủ lạnh có thể ăn được tới ngày mốt. Trái cây trong vườn Má hái lần này có mãng cầu Xiêm và măng cụt.

Nhân chào anh chị Hai khoác cái sea bag cùng Hạnh Nhiên bước ra hiên nhà mờ tối. Đêm trăng non. Hai người đứng bên nhau im lặng hồi lâu…Mai gặp anh sớm…nàng khẽ nói, rướn chân hôn nhẹ lên môi anh rồi ù té chạy vào nhà.

Thả Hạnh Nhiên xuống Tòa Đại Sứ sau khi ăn sáng ở phở Pasteur, anh chạy tạt qua nhà Gia Hân nhờ nàng lấy giúp phần quà mè xửng rồi vội vã đến nhà Bác Năm Thầu khoán.

- Nhờ Út nói với mẹ anh chạy qua Bác Năm rồi đi Khu Dân Sinh tìm mua đôi giày lính…Anh cười…Sẽ về nhà trước kẻng báo cơm trưa.

Bác Năm bận đi kiểm tra công trình xây cư xá mới bên Thanh Đa nên không có nhà. Nhân kể cho Cô hay chuyện anh sắp thuyên chuyển. Hai cô cháu lan man qua chuyện ngôi nhà cũ. Cô Năm nhớ sự thoáng mát của nó và khu vườn trái cây.

- Nhắc tới trái cây mới nhớ…Tuần trước Út Nhiên ghé thăm vợ chồng cô với giỏ trái cây từ vườn nhà, có cả mít tố nữ. Cô Năm cười…Giờ cô không cần phải khoèo hái mà thỉnh thoảng vẫn có xe jeep mang đến…Con nhỏ đẹp hết biết, hiền nữa! Tính lẹ đi anh Hai, để hụt mất uổng lắm.

Nhân kiếu từ, Cô Năm tiễn Nhân ra tận cổng, cảm ơn quà mè xửng Huế và vẫn tiếc rẻ Bác Năm không có nhà chuyện trò với thằng cháu ghé thăm.

- Nói lại cho Cô nghe cháu thuyên chuyển xuống Miền Tây đi tuần gì đó, hồi nảy cháu nói mà lỗ tai này qua lỗ kia quên ráo rồi.
- Dạ cháu về đơn vị mới là một Giang đoàn Tuần Thám ở Đồng Tháp Mười.

Cô Năm gật đầu cười.

- Nhớ rồi, để Cô nói lại với Bác Năm…Gởi lời thăm Út Nhiên nghen cháu.

Nhân rời Khu Dân Sinh với bao giấy đựng đôi giày sô cổ thấp mới toanh trên tay. Anh thầm nghĩ đúng là buổi sáng khá may mắn, tìm được đôi giày vừa cỡ. Nhân rảo xong một vòng khắp khu sạp hàng quân trang Mỹ, khá nhiều bốt đờ sô nhưng đều là số lớn. Anh bắt đầu cảm thấy thất vọng nhưng cũng gắng rảo thêm vòng hai và anh đã thấy nó với cảm giác ngờ ngợ hình như đôi giày chỉ mới được bày ra vài phút trước. Đôi giày MAP cổ thấp phần trên bằng vải, số 6W, đúng như Hạm phó đã dặn. Giá khá cao so với những đôi giày khác quanh đó nhưng thon gọn, mới toanh. Thấy anh ngần ngừ, cô gái bán hàng đon đả mời.

- Cứ thử đi, thử vừa tui bớt cho Thiếu úy tiền cà phê bán lấy me xưa. Con nhỏ Me Mỹ quen chổ tui, mới đem tới bán chưa được mười phút.

Nhân đứng trên hiên nhà nhìn Gia Hân và vài cô bạn ào chạy xe gắn máy qua cổng dừng lại trước mặt anh.

- Chào các Cô Tú!...Nhân cười chào

Út Hân nhìn nhóm bạn…Đây là anh Hai tui. Các cô gái nhìn anh có vẻ biết chuyện, lễ phép cúi chào. Gia Hân phụng phịu.

- Tụi em chắc phải chờ một ngày nữa. Cô Giáo sư Cố vấn nói có lẽ ngày mai mới có bảng.

Bầy con gái ồn ào kéo nhau vào nhà, Gia Hân gọi mẹ ơi ới. Nhân ra vườn sau trò chuyện với ông Giáo sư đang tỉ mỉ cắt tỉa mấy chậu cây Bonsai đặt cạnh hồ cá. Ông chỉ vào một chậu mai chiếu thủy cao chỉ chừng một mét nhưng gốc lớn sần sùi dấu thời gian hài hòa với tán cành khúc khuỷu mà cân đối nhìn như một cây cổ thụ trăm tuổi.

- Tôi mang cây mai này về nhà thời gian con gái Tần Phương vừa ra đời, lúc đó người chủ vườn cho biết cây đã hơn hai mươi năm tuổi.

Ông ngậm ngùi đứng dậy đi vào nhà thủy tạ, vai ông chùng xuống. Nhân rót mời ông tách trà còn nóng. Ông Giáo sư nhìn đĩa mè xửng Huế, cười nói.

- Lúc sớm tôi chỉ định thử một miếng không ngờ ngon quá, nhất là sau đó uống ngụm trà sen, hương vị thơm ngon quyện nhau tuyệt vời…Mè xửng vẫn thơm vẫn ngon như tôi còn nhớ hơn năm mươi năm trước, những ngày còn bé ở Huế.

Gia Hân ra mời Bố và anh Nhân vào ăn trưa…Hôm nay Mẹ nấu bò kho ăn với bún tươi, ngon lắm. Út vội vàng mang khay trà kẹo vào trước. Ông Giáo sư đi chậm lại chờ Nhân, ông nhìn về phía ngôi nhà hàng xóm vườn bên.

- Ông Trung tá Hải quân bên đó làm việc ở Bộ Tư Lệnh, là hàng xóm quen nhiều năm. Nếu anh Nhân có việc gì cần tôi có thể nói giúp.

Nhân lựa lời khẽ đáp.

- Dạ, cảm ơn Giáo sư. Hiện giờ cháu muốn biết sông nước Miền Tây ra sao…Nhân cười…Với lại người ta sao mình vậy.

Nhân đón Hạnh Nhiên với bó hoa huệ trắng vừa ghé mua ở chợ hoa Nguyễn Huệ. Họ đi vào Nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi, lòng ấm áp như đang về thăm nhà. Trước bia mộ Tần Phương ngào ngạt thơm mùi huệ mới, đôi tình nhân ngồi kể chuyện mấy tuần qua. Kỷ niệm hai năm với tất cả vui buồn trên HQ13 Nhân sẽ mang theo về đơn vị mới tận vùng sông nước Miền Tây. Hạnh Nhiên khoe đã được nhận vào làm việc tại Tòa Đại sứ, khoe cô bạn mới người Mỹ tên Aida rất dễ thương và vui tính. Nàng kể chuyến đi theo đoàn công tác của Tòa Đại sứ về quê Long Xuyên thăm Đại học Hòa Hảo phát học bổng cho sinh viên nghèo.

Hạnh Nhiên đã nhiều lần về quê nhưng lần này nàng chợt thấy mình hào hứng dõi theo ánh mắt lạ lẫm trầm trồ của Aida lúc xe qua phà Mỹ Thuận Tiền Giang rồi bắc Vàm Cống Hậu Giang. Sông rộng, từng bầy lục bình miên man trôi trên dòng nước in bóng trời xanh lửng lờ mây trắng. Aida mê mẩn đắm nhìn rất lâu rồi quay qua cô bạn Việt Nam…Your country is so beautiful!

Chuyện kể dứt một lúc nào đó để lại Hạnh Nhiên tựa đầu lên vai anh, đôi tình nhân ngồi bên nhau yên lặng. Một lúc sau Hạnh Nhiên ôm cánh tay Nhân nói nhỏ.

- Hay là vài ngày nữa em theo tiễn anh xuống Đồng Tháp Mười.

Nhân nheo mắt cười, vuốt má nàng.

- Khái niệm gì đây má Út!? Bộ Má tính dẫn con trai đi nhận đơn vị mới hay sao đây…Rồi Nhân làm bộ trang nghiêm…Thiếp trong khung cửa, chàng ngoài chân mây nha!

Hạnh Nhiên nhăn mũi làm mặt xấu.

- Trong khung cửa cái cùi chỏ tui nè! Nghe nói chàng hình như chưa bao giờ đi qúa Mỹ Tho thì phải. Thiếp chỉ muốn cầm tay chàng dẫn xuống Bắc Mỹ Thuận, Bắc Vàm Cống để chàng đi đúng đường về quê của người ta thôi.

Nhân quàng vai nàng.

- Vậy sao!? Nghe mà ham…Anh cười, giọng thủ thỉ dỗ dành…Thôi để lần sau anh đưa tay em trói dẫn về Long Xuyên thăm Má. Sau đó em dẫn anh qua bắc An Hòa về Chợ Mới, Thánh Địa hay nếu em muốn mình sẽ xuống bắc Năng Gù về Cao Lãnh vô tận Đồng Tháp Mười ôm nhau chờ…muỗi chích.

Hạnh Nhiên véo Nhân đau điếng vì nói xạo. Nàng ngước mắt nhìn người yêu, đôi mắt nâu sâu thẳm giọt lệ vui. Nàng kéo anh đứng lên, láu lỉnh.

- Em muốn xin chị Tần Phương phù hộ em vài phút may mắn ở Thương xá Tax để anh sạch túi cho bỏ tật.

Nhân lặng nhìn dáng Hạnh Nhiên đứng bẽn lẽn mà nghiêm trang trước nụ cười hiền hậu của Tần Phương khảm trên bia mộ như vừa thổ lộ điều gì thầm kín.

Anh khép mắt khấn thầm nhớ lại dự định liều lĩnh của hai đứa hay chính từ nghị lực của Tần Phương luôn sống hết cho tình yêu của mình. Tần Phương có lẽ sẽ vừa tốt nghiệp trường Dược đúng thời điểm này nếu tai nạn oan nghiệt kia không xảy ra. Hai đứa bàn nhau sau khi nàng có việc làm sự nghiệp, họ sẽ tự làm đám cưới dù cho Cha nàng cấm cản thậm chí từ bỏ. Định mệnh khiến Tần Phương vào giờ phút cuối đời mình đã trối trăn lại một quyết định can đảm vị tha, cứu sống cô gái đang đứng trước mộ bây giờ để mãi mãi trái tim nàng vẫn sống với người mình yêu…Nhân xúc động quay mặt, hít hơi thở sâu lấy lại vẻ điềm tĩnh.

Đôi tình nhân rời Thương xá Tax sánh bước vào buổi chiều Sài Gòn nắng vàng ươm.

Cô gái tay đong đưa chiếc túi bằng giấy in tên cửa hàng áo quần ở thương xá, bên trong là hai chiếc áo đầm nàng đã “thần tốc” mua nhanh kỷ lục ăn đứt thách thức năm phút shopping spree của Nhân. Anh nhìn Hạnh Nhiên lắc đầu cười chào thua.

- Xin bái phục cô nương! Lựa tìm ra hai chiếc áo đẹp vừa cỡ trong cả rừng áo quần rồi mua chúng chỉ tốn ba phút thì đúng là không chê vào đâu được…Nhất là túi của kẻ hèn này vẫn còn leng keng bạc cắc.
- Nếu tính luôn thời gian anh móc bóp trả tiền thì gần bốn phút đó. Hạnh Nhiên cười hi hi… Hay không bằng hên! Thật ra em đã để mắt hai cái áo này từ lần theo chị Hai đi mua sắm tuần trước, may mắn là hôm nay áo vẫn còn…Anh thích cái đầm màu xanh nước biển nên em xí nó còn cái màu hồ thủy hợp với Gia Hân nên hai đứa mình sẽ tặng mừng em ấy làm cô Tú.

Hai người đi thơ thẩn về chợ sách Lê Lợi. Họ tìm mua được cho Me tập sách Lời cố quận dịch từ Martin Heidegger và cho Nhân tập Lễ hội tháng Ba, hai tập sách đi cặp với nhau của Bùi Giáng vừa mới phát hành. Cầm tập sách trên tay…Nhân cười…Xuống Lục Tỉnh có sách Bùi Giáng đọc là quý rồi. Nhất là lúc ngồi nhúng chân vào nước phèn Đồng Tháp Mười, ngâm nga…Chào Lục Tỉnh thu về xuân nức nở. Ở trong cây trong lá ở bên sông. Giòng nước chậm chần chờ con sóng chở. Còn không em? Kỷ niệm ở bên lòng…

- Túi anh vẫn còn rủng rỉnh nên Út Nhiên được quyền chọn bữa ăn tối nay của hai đứa. Hủ tíu Mỹ Tho Thanh Xuân ở Chợ Cũ hay Hải ký Mì gia còn gọi là Mì La Cai ở Nguyễn Tri Phương.

Hạnh Nhiên hí hửng liếm láp môi suy nghĩ…Hủ tíu Thanh Xuân thì gần nhưng Mì La Cai nghe hấp dẫn hơn.

Ở tiệm mì ra, Nhân không muốn người yêu đưa về nhà vì ngược đường. Anh ôm hờ tay Hạnh Nhiên đang đặt trên gi-đông xe PC, nháy mắt mỉm cười.

- Trưa mai em có người chờ cơm ở nhà. Hi vọng anh luộc trứng vịt không bị sống và cơm không khê.
- Để em chạy về sớm nấu cho anh.
- Không được. Mai anh ở nhà suốt ngày, cương quyết làm người đảm đang, dọn nhà nấu nướng, giặt áo quần…pha nước nóng cho vợ tắm.

Hạnh Nhiên đỏ mặt cười…Ông quỷ này!...

Buổi sáng, Nhân thức giấc khoan khoái nghe tiếng chim hót ngoài vườn. Cầm ly cà phê vừa pha thơm đậm ngọt ngào đi thơ thẩn trong vườn cây thơm lừng hoa trái anh cảm thấy thật bình yên. Nhân hít hơi thở sâu, lòng thầm nhủ hãy tận hưởng phút giây hạnh phúc vài ngày tới trong lòng thành phố bình yên bên người yêu, bè bạn.

Nhân nhìn mớ trái cây vừa hái sắp dài kín dọc theo hàng ba hiên nhà không ngờ khu vườn cây nhỏ lại sai trái đến vậy.

Suốt buổi sáng anh lau dọn, sắp đặt lại nhà cửa, giặt hết áo quần anh mang về từ chiến hạm rồi đem phơi trên mấy hàng dây phơi quần áo giăng gần giếng.

Nhìn đồng hồ, Nhân vào bếp bắt đầu nấu ăn theo kiểu nhà binh. Anh vo gạo cho vào nồi cơm điện National, đổ vừa nước rồi bấm nút khởi động. Trong tủ lạnh còn hai trứng vịt, anh rửa sạch thả vào nồi cơm. Nhân lấy ra bó rau muống và bịch xôi phồng Chợ Mới. Bỏ qua chuyện lặt bằng tay từng cọng, anh cắt bỏ phần già của bó rau, cắt phần xanh non ra làm bốn phần ngắn, rửa thật sạch để ráo trong rổ. Đợi cho nồi nước thật sôi anh bỏ rau muống vào, cho thêm chút muối rồi vớt vào rổ lúc rau chín mềm xanh ngắt. Đổ nước luộc rau vào tô vắt thêm múi chanh tươi, anh bưng qua bàn đặt cạnh đĩa rau, cả hai đều xanh rền đẹp mắt. Chiếc nồi trên lò lúc này đã khô nóng trở lại, anh chỉnh lửa thấp đặt xôi phồng vào trong rồi đậy nắp. Cơm đã chín, Nhân gắp hai quả trứng vịt từ nồi cơm ngâm vào nước lạnh rồi bước vội ra bờ giếng hái thêm trái chanh và vài trái ớt chín. Trứng vịt đã lột vỏ nằm ngay ngắn trong tô nhỏ, anh xắn nhỏ trứng đổ nước mắm vào sau cùng là nặn chanh và trộn ớt xắt lát, mùi thơm nồng của ớt dậy lên.

Nhân xoa tay mãn nguyện nhìn bàn ăn do mình vừa nấu và cảm thấy đói bụng. Dĩa xôi phồng Chợ Mới nóng hổi đặt bắt mắt trên bàn ăn. Mùi thơm của nếp, hành phi và nước dừa quá quyến rũ khiến anh phải xắn một một góc bỏ vào chén. Anh cắn một miếng, ngon “ngậm nghe”, cái vị độc đáo giữa giòn tan bên ngoài của mùi nếp cháy và dẻo thơm bên trong của nếp chín nở bùi hòa quyện với hành phi, với nước cốt dừa béo mà không ngậy trộn với vị mặn mà của tôm khô, lạp xưởng làm tất cả càng đậm đà hấp dẫn.

Hạnh Nhiên gọi cửa, anh vừa nhai vừa cầm chén xôi phồng ra mở cổng. Cô nàng công sở hôm nay mặc áo dài xanh thêu hoa lấm tấm trắng, khuôn mặt trắng hồng tươi cười sau chiếc kính mát khổ lớn. Nhân xách chiếc túi đi chợ khá nặng từ xe.

- Em đi chợ xa giữa trưa, hèn chi…
- Siêu thị Nguyễn Du tiện đường và gần Tòa Đại Sứ lắm, nó nằm cạnh Bệnh viện Grall. Em còn giữ Thẻ Hội Viên của chị Hai nên vào đó đi chợ cho nhanh, khỏi tìm kiếm trả giá lại mát rượi.

Hạnh Nhiên reo lên khi thấy bữa cơm trưa đã được dọn ra gọn gàng trên bàn ăn. Nàng vuốt má anh khen ngọt ngào.

- Cưng quá đi! Anh Hai giỏi ghê! Tủ lạnh trống trơn mà nấu đủ ba món.

Nhân tay sắp thực phẩm từ túi đi chợ vào tủ lạnh, miệng hối Hạnh Nhiên ngồi xuống ăn cơm cho kịp suất làm việc buổi chiều.

- Em phải ăn ít nhất một chén cơm mới được rờ vào dĩa xôi phồng Chợ Mới nếu không công anh từ sớm tới giờ đổ sông đổ biển hết.

Hạnh Nhiên ngơ ngác…Sao vậy!? Nhân cười…Thì ăn xôi phồng Chợ Mới rồi ai còn muốn ăn cơm “dổm” anh nấu nữa.

Chúng tôi ngồi ăn cơm, bàn bạc chuyện trò.

- Lát nữa anh sẽ chở em đi làm, sau đó đi Bưu điện gởi sách về cho Me. Anh vừa quyết định gởi cả hai tập sách về Đà Lạt.
- Cỡ ba rưởi đến đón em. Anh Tom sáng nay nói họ muốn thăm anh tối nay, nghe nói có bạn mới cùng đi

Nhân nhìn Hạnh Nhiên hỏi ý…Mình tổ chức buffet, hẹn mấy người đó sáu giờ được không Út?

Nàng nhìn anh gật đầu…Mình sẽ qua nhà chị Tần Phương sớm, mang theo quà tặng cho Út Hân, em chắc hôm nay cô ấy đã có bảng kết quả. Anh thu xếp để mình kịp về nhà chuẩn bị cho bửa buffet. Nhân cười.

- Vậy em mời Aida, chị Diane và bạn mới. Nhớ nói với Tom là anh nhắn hắn nhớ kiếm món ngon gì đó ở MACV mang đến, đừng quên khả năng cao đám Bến Kéo Tây Ninh sẽ có mặt.

Thả Hạnh Nhiên xuống nơi làm việc, Nhân đi bưu điện gởi hai tập sách và thư thăm Ba Me. Rời Bưu Điện anh ghé Thích Phú mua thêm cái nón đi biển, chạy qua Chợ Cũ mua hai con vịt quay bốn ổ bánh mì rồi vòng qua Đa Kao mua đủ loại thạch chè Hiển Khánh.

Về lại nhà Nhân chuẩn bị hai bao trái cây mang ra treo lên khung xe. Anh lấy áo quần khô vào nhà xếp thẳng thớm nhưng chỉ ủi một bộ để mặc chiều này.

Nhân đứng yên dưới vòi sen lộ thiên bên bờ giếng, nước mát rơi đều đều không ngơi xuống tóc tai, xuống cơ thể làm tan hết mệt mỏi. Anh tưởng như đứng dưới mưa lòng nhớ đến tuổi thơ những lần đi tắm thác ở Đà Lạt, tiếng cười đùa trong trẻo của bạn học trong tiếng ầm ào của thác ghềnh, tiếng lo âu của bầy học trò con gái đứng bên bờ, má hồng áo len màu rực rỡ ánh cầu vồng. Anh đứng đó mắt nhắm mãi nghe âm thanh phố núi cho đến khi thấy lạnh mới tắt nước vào nhà.

Nhân đến cổng phía Mạc Đĩnh Chi chờ bên kia đường vài phút đã thấy Hạnh Nhiên bước ra.

Nàng nhìn anh cười lạ lẫm…Ngầu quá! Chưa thấy anh đội nón này bao giờ.

- Vì em chỉ nhìn thấy bọn anh luôn đội nón kê-pi mỗi lần đi bờ, đây là nón đi biển thường đội trên chiến hạm hay các đơn vị giang đoàn. Anh mua thêm cái này sau khi ở Bưu Điện ra để mang xuống Đồng Tháp Mười.

Hạnh Nhiên lật đật chào chị dâu rồi ba chân bốn cẳng chạy lên lầu. Nhân mang xách trái cây đặt lên bàn ăn cười chào chị Hai đang ngồi vẽ với Bi, anh cà rỡn nói vọng lên.

- Cô nương từ từ không gấp, phải thiệt đẹp mới được ra khỏi nhà đó.

Nhân giải thích với chị Hai.

- Tụi em qua nhà Gia Hân nếu chưa có bảng vẫn tặng quà sớm, chiều tối nay ở nhà có Tom và nhóm bạn ở Tòa Đại Sứ ghé chơi.

Chị Hai gật đầu xác nhận…Có bảng rồi! Trưa nay trước lúc tan giờ ở trường về nhà chị có nghe học trò kháo nhau. Nhân quay qua hỏi thằng bé đang cắm cúi tô vẽ trên trang giấy khổ lớn.

- Bi đang vẽ gì đó cho chú Nhân xem được không?
- Bi vẽ đẹp lắm đó!...Hay là con lên phòng lấy tấm chân dung cô Út chú Nhân xuống khoe chú đi. Tấm có hình chú Nhân đội nón kê-pi Hải quân đó…Bà mẹ khuyến khích con trai.

Chị Hai lấy chiếc khay lớn đặt giữa bàn ăn rồi sắp hết trái cây vào. Cu Bi lấp ló ở chân cầu thang với tác phẩm của mình, mắt hau háu nhìn mấy trái sa-pô-che mẹ đang đang cẩn thận đặt lên chóp của mâm trái cây.

- Bi giỏi! Con đem tranh vẽ tới cho chú Nhân xem, Mẹ sẽ gọt sa-pô-chê cho ăn.

Thằng bé bước đến cạnh Nhân đặt lên bàn trước mặt Nhân bức tranh vẽ hai người que đứng gần nhau, trên cao một vòng tròn tua tủa những que ngã nghiêng góc cạnh.

Nhân chỉ vào người que với những nét xoăn ôm quanh phần lớn vòng tròn cắm trên cao…Bi ngẩn nhìn tôi tự hào…Cô Út!…Còn đây? Nhân chỉ vào người que có mấy nét gảy góc hình tam giác trên vòng tròn…Bi nhanh nhảu…Đây là chú Nhân đội nón Hải quân, đây là mặt trời...lúc tay cháu chỉ vào vòng tròn lớn trên cao.

Nhân vuốt tóc Bi cảm ơn đã vẽ hình cô chú rất đẹp. Mẹ vuốt tóc con trai…Bi giỏi lắm! Qua đây, Mẹ rửa tay cho rồi ăn sa-pô-chê.

Nhân ngẩn nhìnHạnh Nhiên khoan thai bước xuống cầu thang. Chị Hai nghiêng người nói nhỏ vào tai…Nhỏ Út này đẹp thiệt! Chị Hai ở trong nhà nhìn quen rồi mà cũng thấy xốn xang…Cậu coi mà tính lẹ đi.

Hạnh Nhiên đứng e thẹn trong chiếc áo đầm mới, hai tay cầm quai bao giấy Thương xá đựng chiếc áo sẽ tặng cho Gia Hân.

- Chị Hai rù rì nói xấu gì Út với ảnh đó.
- Hai chỉ nói với chú Nhân chiếc áo đầm lúc treo ở Tax nhìn cũng đẹp thường thôi, nhưng bây giờ trên người Út lại nhìn trên cả tuyệt đẹp.

Nhân làm ra vẽ vừa ngộ ra...Chị Hai nói đúng, chắc chắn là nhờ người đẹp mặc nó…Anh chăm chú nhìn Út, mắt đảo lên xuống miệng cười cười…Người đẹp, mặt đẹp, dáng đẹp, eo thon, giò dài…còn gì nữa ta!? Hạnh Nhiên dậm chân, giãy nẩy…Đi! Đi! Tui sợ ông rồi. Cái gì cũng đẹp, được chưa…Út Nhiên nguýt dài quay lưng che nụ cười mỉm…Thấy ghét!

Hai người xin phép chị sánh bước ra sân nắng. Chị Hai dắt Bi ra hiên nói theo.

- Út Nhiên nhắn với Gia Hân, anh chị Hai gởi lời chúc mừng trước nha.

Nhìn thấy chiếc Lambretta của Quang dựng trước sân nhà, Nhân nói nhanh với Hạnh Nhiên…Mình phải điều chỉnh kế hoạch một chút để khỏi bị kẹt giờ tối nay…Anh sẽ thông báo ngay mình tổ chức party mừng Gia Hân thi đậu, sau đó em sẽ tặng quà cho Út.

Quang, Phúc chống nạnh đứng trên hiên nhà nhìn Nhân cười khi dễ.

- Thấy niên trưởng về Giang đoàn sống hùng sống mạnh cũng bày đặt chạy theo…Phúc hỏi…“Cao Bồi” cho mầy được mấy ngày phép.

Nhân đưa bàn tay xòe ra…Tại mới đi Đà Lạt tháng trước…Hôm nay là ngày thứ hai rồi…anh chép miệng.

Nhân xách bao trái cây cùng Quang Phúc theo Hạnh Nhiên vào phòng khách, anh bước thẳng qua phòng ăn đặt nó lên bàn rồi trở ra.

Gia Hân chạy ra chào mừng rồi bất chợt tay che miệng, mắt lom lom nhìn Út Nhiên.

- Áo đầm mới của chị đẹp quá! Rất hợp với chị nha.

Hai người cúi chào ông bà Giáo sư vừa từ phòng ăn bước ra.

- Chúc mừng Cô và Giáo sư có Gia Hân vừa trở thành cô Tú…Rồi anh quay qua Út Hân chọc chữi ngay…Anh Hai mừng Gia Hân nhưng rất muốn biết Công chúa đậu Bình gì? Bình nguyên hay Bình sứt?

Út Hân dẩu môi cong cớn…Anh Hai đừng khi dể người ta nha. Chỉ thiếu vài điểm nữa thôi là đậu Ưu đó.

- Vậy thì giỏi! Nhân cười hà hà…Anh chị biết vậy nên sẽ tổ chức buffet party mừng Út tối nay vào lúc sáu giờ. Út muốn mời ai tùy ý nhưng đừng để phò mã Quang khóc thét lên là được.

Hạnh Nhiên đến gần Út Hân thân mật chúc mừng rồi trao xách quà cho nàng.

- Tặng em nè! Chị lựa tìm nhưng anh Nhân trả tiền…Nàng cười khúc khích…Kết quả từ một shopping spree mà chị là người thắng cược.

Gia Hân nhìn chiếc áo đầm trong xách cuống quít reo lên “Đúng y chang!” rồi vội vã nắm tay Hạnh Nhiên kéo ù chạy lên lầu.

Bà mẹ nở nụ cười tươi nhìn theo, lắc đầu.

- Để tôi vào bếp làm cái gì nhẹ ăn cho vui. Có sẵn nhiều thịt gà để làm xé phay rồi đấy. Chiều mai mời tất cả đến nhà, chúng tôi sẽ có tiệc chính thức mừng Gia Hân.

Ông Giáo sư bước về phía tủ lạnh.

- Các anh ra phòng khách trước, tôi lấy bia.

Quang theo ông giúp khui bia. Phúc ngồi xuống bên Nhân.

- Nghe nói mày về Giang Đoàn 63 Tuần Thám ở Đồng Tháp Mười…Mẹ! Giờ ở đâu cũng vậy. Giang đoàn tụi tao ở Bến Kéo áp lực cũng nặng lắm. Ka-ki Nam Định từ Cục Rờ kéo qua hà rầm, đụng nhau hoài. Nhưng thật ra BPR ngại mìn thả trôi và B40 bắn lẻ của mấy ông thần du kích hơn.

Quang đưa mỗi thằng một chai bia Tiger đã khui...Nhưng bù lại hỏa lực của BPR khi đụng trận thì thần sầu…Anh chàng ngửa cổ ực một hơi bia…Tụi tao đang thay súng cối phía sau lái với “B52 Cầm tay” MK 20, nôm na là súng đại liên phóng lựu bắn tới 300 viên đạn M79 mỗi phút…Vấn đề là mình phải biết tận dụng lợi thế hỏa lực mà phản ứng chớp nhoáng, tức thì.

Phúc hất đầu về phía bếp nơi ông Giáo sư đang nhận hai đĩa mồi từ bà mẹ, nạt nhỏ vừa đủ Quang nghe…Lếu láo! Đi làm rể lẹ lên…Phúc nháy mắt với Nhân thì thầm…Thành Phần Thứ Ba có tiến bộ!

Nhân gật đầu đồng ý, lòng xúc động.

Ông Giáo sư nâng ly mời ba chàng thanh niên.

- Mẹ Gia Hân đang làm gà xé phay trộn với rau răm kiểu Huế, mình lai rai tôm khô củ kiệu, nem tré trước.

Bốn người, một già ba trẻ chụm đầu phá mồi, cụng chai thoải mái.

Nửa năm qua Nhân cảm nhận ông Giáo sư ngày càng cởi mở thân tình với anh và có lẽ với chính ông khi cảm thông được tình cảm của con gái đã qua đời. Bà mẹ vui hơn nhiều cho chồng, cho cô con gái còn lại của mình…Nhân nhìn Quang bất giác mỉm cười…That lucky dog!

Để cháu đi lấy thêm bia…Nhân bước đến bàn ăn nhanh chóng sắp trái cây trong xáxh ra khay lớn, không quên để riêng một đĩa sa-pô-che lát nữa mang lên phòng Tần Phương.

Bà mẹ vừa làm xong món gà xé phay, mùi rau răm quyện trong thịt gà thấm tiêu chanh thơm lựng. Nhân bưng hai đĩa gà từ tay bà mẹ mang ra phòng khách, rồi quay trở vào khui bia.

- Bà nhìn kìa! Hai cô con gái của mẹ xinh quá!...

Giọng Giáo sư vang lên lúc ông vui vẽ nhìn về phía chân cầu thang nơi hai thiếu nữ Sài Gòn vừa tươi cười xuất hiện. Bà mẹ bước lại gần vuốt ve nếp áo trên vai, cao giọng trầm trồ.

- Đẹp quá! Màu áo như biển với trời, hai đứa đi cặp với nhau như thế này thì có người lo sốt vó…Bà mẹ liếc nhìn Quang Nhân cười trêu.
- Dạ, cháu á khẩu từ hôm qua lỡ dại đưa Út Nhiên tới Thương xá Tax hùng hồn tuyên bố…em có thể lựa mua bất cứ áo quần đẹp nào em thích trong vòng năm phút.

Hạnh Nhiên cười khúc khích.

- Ba phút phù du thôi ông quan tàu đã đi đoong hết phần ba tháng lương, chỉ á khẩu thôi là bản lãnh lắm rồi…Giọng Hạnh Nhiên trở nên nghiêm trang…Thật ra anh Nhân đưa cháu đến Thương xá để tìm quà cho Gia Hân, cá cược chỉ là chuyện bên lề nhưng nhờ đó nên hai chị em có áo mới đi cặp.

Phúc uống một hơi bia, ví von.

- Có một ông nhạc sỹ Hải quân đã chiêm nghiệm tiên tri về cặp áo đầm trời-biển này từ nhiều năm trước nên đã lao tâm khổ tứ sáng tác bài hát “Vùng biển trời và màu áo em” để dành cho dịp này.

Nhân nháy mắt cụng ly Quang cổ vũ như những ngày ở Newport.

- C’mon man go get her!

Quang đến trước mặt người yêu trống trận đập liên hồi trong lồng ngực, giữa lúc mọi ánh mắt trong phòng cả ông bố Giáo sư đều chăm chú nhìn, anh ôm nhẹ Gia Hân vào lòng chúc mừng nàng đã trở thành Cô Tú. Gia Hân mặt đỏ au vì mắc cỡ đứng khép nép bên người yêu. Quang chỉ tay vào Nhân cười…Tao căm hờn hai đứa mày nảy giờ đó! Đang nhức đầu không biết tìm ra quà gì nhìn cho đỡ tủi để tặng Công chúa Da Heo đây?

Hạnh Nhiên giải thích cho ông bà về biệt danh của con gái cưng trong vòng tròn bạn thân này, cả hai hiểu ra lắc đầu cười…Hết biết cho mấy người trẻ này.

Nhân hữu ý nhìn Hạnh Nhiên.

- Thiên cơ bất khả lậu nhưng em mí mí một chút để Quang bớt căm hờn hai đứa mình. Nói thiệt nhỏ thôi, tai cô nương kia thính lắm…Anh cười.

Hạnh Nhiên đến bên Quang thì thầm vào tai, mặt anh chàng ngày càng tươi đầu gật như gà mổ thóc.

Trong lúc mọi người chuyện trò vui vẻ, Nhân cùng Hạnh Nhiên mang đĩa sa-pô-chê lên phòng Tần Phương. Hạnh Nhiên nhìn tấm ảnh Nhân chụp với Tần Phương dịp lễ gắn lon tốt nghiệp ở Câu lạc bộ Nổi Hải quân, trông chị đẹp diệu hiền trong chiếc áo dài màu thiên thanh. Nàng chợt cười hỏi anh.

- Sao anh không bao giờ nói cho Cô hay Gia Hân biết sơ ri Đà Lạt là trái cây chị Tần Phương thích nhất?

Nhân định trả lời, Hạnh Nhiên đã nói tiếp…Anh nhờ em sắp xếp lại ngăn tủ đựng hình ảnh thư từ trong phòng ngủ, nhớ không?...Em biết anh muốn mở rộng cánh cửa cuối cùng cho em trọn vẹn bước vào. Em đã đọc tất cả thư từ chị Tần Phương và anh gởi cho nhau suốt mấy năm cho tới ngày tim chị tiếp tục đập trong ngực em. Có một thư chị viết sơ ri Đà Lạt bây giờ là ngọt ngào nhất đối với chị ấy…Nhân ôm chặt Hạnh Nhiên thật lâu trong vòng tay.

Chuẩn bị vào năm thứ hai, Nhân về Đà Lạt thăm nhà những ngày cuối hè. Mang về Sài Gòn hộp sơ ri Đà Lạt chín cây tươi ngọt, anh vội vàng đến nhà Tần Phương quên cả lời dặn của nàng, thu hết can đảm bấm chuông cổng. Chị người làm lấm lét mở cổng, miệng lẩm bẩm hối thúc…Cậu lẹ lên đi! Ông Giáo sư đi dạy sắp về rồi…Vào nhà hai đứa ngồi nhìn nhau được vài phút, Tần Phương tay ôm hộp sơ ri vào ngực, mắt rưng rưng…Anh về đi! Bố sắp về, bắt gặp anh ở đây thì chết…Tổ trác, vừa bước ra giữa sân ông Giáo sư đã mở cổng đi vào…Anh kính cẩn chào, ông chỉ nghiêm nghị nhìn…Anh vào tìm con gái tôi có việc gì? Trong tương lai anh không được tự tiện đến đây nữa…Anh chỉ kịp ngoái nhìn Tần Phương vừa bước khuất sau cửa chính lúc quay người rời đi.

Nhân và Hạnh Nhiên xuống tới phòng ăn lúc mọi người bắt đầu ngồi vào bàn thưởng thức món cháo gà thơm mùi hành tiêu bà mẹ vừa nấu xong. Gia Hân đặt hai đĩa gà xé phay ăn kèm với cháo lên bàn ăn. Mọi người sì sụp ăn uống, chuyện trò vui vẽ.

Giáo sư đứng lên đến hôn lên trán Út Hân.

- Con gái bố giỏi lắm…Gắng lên! Còn một kỳ thi nữa.

Câu nói khích lệ hiếm hoi của người cha nghiêm khắc khiến mọi người im lặng. Gia Hân nước mắt rưng rưng nhìn mẹ cũng đang chìm trong xúc động.

Ông Giáo sư vỗ về vai con gái, nhìn vợ cười.

- Cháo gà mẹ nấu ngon lắm, gà xé phay vẫn còn the the ở đầu lưỡi vị rau răm. Tôi ra ngoài Thủy tạ đốt một vố để ém hết vị thơm này vào trong người giữ cho lâu…Anh Phúc có theo tôi hút thuốc thì đi.

Bà mẹ lườm chồng miệng cười…Tới cử thì nói đi, còn làm bộ.

- Ê Phúc, lát nữa hai đứa tao về nhà chuẩn bị cho chiều nay, mày muốn qua sớm đấu láo với thằng Tom thì năn nỉ Út Hân cho mượn xe. Quang sẽ chở Công chúa qua sau.

Nhân chào mọi người. Đôi tình nhân chở nhau vòng qua chợ Đa Kao mua Bánh cuốn Tây Hồ trước khi về nhà.

Nhân vừa lau khô hai chiếc bàn xếp ngoài giếng thì Phúc đến, tay xách khay gà xé phay rau răm mẹ Gia Hân gởi theo. Nhìn Nhân chỉ vào đống ghế bàn, Phúc than vãn ngay…Đúng là số con rệp!

- Số con trâu mới đúng...Nhân cười…Tối nay mình party trên sân thượng. Hai cái bàn xếp này và chục chiếc ghế, tao với mày cưa đôi…

Phúc Nhân xoa tay hài lòng nhìn bàn ghế đã được mang lên sân thượng. Giữa sân hai chiếc bàn đặt sát nhau trải khăn in hoa nhã màu, ghế rải rác đặt quanh đủ cho bạn bè ngồi thoải mái chuyện trò.

Nhìn Út Nhiên xách một xô nặng bước lên sân thượng, Phúc giành nó từ tay cô.

- Anh tính chạy ra đầu phố mua gói thuốc, Út có cần gì ngoài đó anh mua luôn.

Út Nhiên kéo chiếc bình thủy tinh chứa nước chanh pha đậm ra khỏi xô, nàng đặt nó lên bàn rồi cười nhìn cái xô trống trên tay Phúc.

- Anh chất nước đá đầy xô là vừa ướp cho thùng xốp bia nước ngọt và bình nước chanh này.
- Mua nước đá thôi, tao có một cây Capstan tặng mầy rồi…Nhân cười nhìn theo Phúc đang đi vội xuống cầu thang.

Hạnh Nhiên mắc cỡ khi nhận ra Nhân đang mê mải nhìn mình, nàng quay ngoắt mắt lườm.

- Tui ở dưới bếp nãy giờ chắc mặt mày nhọ nhem hết chớ gì.
- Không phải đâu! Qua chỉ thấy mắt Út long lanh và má hồng hơn …Qua nói cho bậu hay nha…qua đang muốn mình biến thành mấy giọt mồ hôi đượm trên trán bậu lúc này thôi.
- Xí! Xạo tới bến, nghe như mấy công tử miệt vườn, bữa nào tui may cho bộ bà ba lụa trắng…Coi mà xuống bếp bưng các món thạch chè, thức uống giải khát dọn lên trước. Thức ăn em đã chuẩn bị xong sẽ mang lên sau…Hạnh Nhiên cười…Còn giờ phải đi tắm ngay, rửa sạch mấy giọt mồ hôi trên trán để người ta khỏi tan thành nước muối, tội nghiệp.

Nhân xuống bếp, miệng ngân nga…Mồ hôi thành biển mặn trên môi…Người yêu tôi hay khóc trong chiều mưa. Lúc màu xanh biển mặn đục sắc mây. Bảo yêu anh em muốn chuyện đôi mình. Như màu xanh biển tình trong một ngày xinh rất xinh (Biển Mặn - Trần Thiện Thanh)

Phúc hối hả đặt lên bàn cái xô đầy nước đá cục chặt khá đều, tay kia chuyền cho Nhân túi ni lông đựng nước đá bào rồi chụp lấy cây thuốc.

- Ngon lành nha! Capstan trắng có đầu lọc thì chỉ thua Cò.

Anh khui gói thuốc rút ra một điếu trịnh trọng đưa ngang mũi theo thói quen rồi châm lửa rít một hơi sâu, sảng khoái thở ra.

Hai người bạn bày dọn thức uống trên bàn trong lúc Nhân lắng nghe Phúc chia sẻ cuộc sống ở Giang đoàn và “kinh nghiệm chiến trường”.

Hạnh Nhiên bước lên sân thượng, tươi mát trong cánh áo đầm ngắn tay mặc ở nhà. Nàng đặt lên bàn khay xà lách mỡ Đà Lạt trộn dầu giấm, từng khoanh trắng vàng của trứng gà nổi bật trên màu xanh non bóng của rau nhìn thật bắt mắt.

Tiếng máy xe của Quang quen thuộc chạy vào sân rồi tiếng nói cười của Út Hân lượn lên cầu thang.

- Nhìn mặt nàng tươi rói vậy, biết ngay là về từ Passage Eden rồi…Hạnh Nhiên bí ẩn cười nhìn Gia Hân hỏi nhỏ…Còn không?

Quang nhìn người yêu rạng rỡ khoe túi hàng in chữ Thương xá Eden trước mặt mọi người.

- Công chúa thì rất là “còn”, riêng kẻ hèn này thì từ mất tiêu tới mất toi, đi đoong phần ba tháng lương.

Gia Hân làm mặt ngây thơ chối dài, miệng cười thấy ghét.

- Ê, tui hoàn toàn vô can nha! Ai biểu nằng nặc kéo tui vô Passage Eden thì ráng chịu... Mà nói nào ngay, phải cảm ơn nhờ ảnh nhẹ vía nên cái jupe mà đêm ngủ tui cũng nằm chiêm bao vẫn còn trên giá, nào phải ai cũng dám cắn răng bóp bụng như ảnh, phải không anh Quang?...Đâu như anh Hai tui, vừa dung dăng dung dẻ tới đầu Hành lang Eden là kéo ngay chị Hạnh Nhiên vào nhà sách Xuân Thu vừa an toàn vừa đỡ hao.

Phúc lắc đầu nhìn thằng bạn thân.

- Than vãn mất tiền mà mặt mày nó rạng rỡ như vừa trúng xổ số Kiến Thiết Quốc Gia…Thiệt tình! Hết biết sắp nhỏ này rồi..

Quang đặt túi ni lông đựng cả chục bịch nước mía Viễn Đông lên bàn rồi nhìn bình nước chanh đầy ắp, lắp xắp nước đá cục.

- Mình còn cái bình thủy tinh nào như vậy dưới bếp không ta?

Hạnh Nhiên gật đầu nhìn Quang nói.

- Hay là mình cùng xuống bếp mỗi người một tay mang thức ăn lên, dọn ra cho kịp.

Nhân bật sáng đèn sân thượng, mấy dây đèn nhiều màu bóng nhỏ kết dọc trên giàn cũng lấp lánh khoe màu. Mọi người vui vẻ nhìn bàn ăn được dọn ra chu đáo, thịnh soạn…vịt quay bánh mì Chợ Cũ, bánh cuốn Tây Hồ chợ Đa Kao, xà lách mỡ Đà Lạt, gà xé phay rau răm, thạch chè Hiển Khánh.

Tiếng xe Jeep quen thuộc từ từ chạy vào cổng nhà vừa được Phúc mở rộng, giọng Tom vẫn sôi nổi nói chào không lẫn vào đâu được. Anh chàng bưng một chiếc hộp khá lớn bước theo sau Diane. Cô đặt khay bánh Pecan Pie xuống bàn trong lúc Tom cúi người đẩy thùng quà xuống sàn khuất dưới bàn.

Diane thân mật bắt tay Nhân.

- Sau chuyến công tác Long Xuyên tôi rất thông cảm với Tom về ẩm thực Việt Nam và nhất quyết không để mình hụt bất cứ Vietnamese party nào do Hạnh Nhiên mời...Cô cười…Nghe nói anh có lệnh thuyên chuyển xuống vùng Mekong Delta. Chúc anh may mắn, cứ vài tháng về thăm nhà Sài Gòn một lần chúng tôi lại được dịp như thế này.
- Riêng hôm nay thì “one arrow, two birds”…Nhân cười…Chính là party mừng Gia Hân thi đậu Tú tài, tôi chỉ ké bữa ăn ngon trước khi tơi nón giã biệt Sài Gòn.

Diane và Tom cùng quay qua Congratulations Gia Hân đang tươi cười bước đến, theo sau là Quang Phúc. Tom vỗ vai Quang mắt nhìn Phúc.

- Ê, thằng Quang coi có đáng mặt quan tàu thủy không Phúc?
- Nhìn Công chúa cười không ngớt và mặt thằng Quang thì như khỉ ăn ớt, tao đoán là món quà rất ư là đáng đồng tiền bát gạo…Phúc gật đầu.
- Anh Phúc không được nói xấu anh Quang nha! Người ta đẹp chai vậy mà chê hoài…Gia Hân dẩu môi cười…Lát nữa mang ra khoe cho anh Phúc mặc cảm chơi, nhưng mà em sẽ chờ tới kết quả thi vào trường Dược mới mặc trình diễn.

Quang cười cười nói.

- Chiêu này, thâm nho như thằng Nhân thì gọi là nhất tiễn song điêu, còn hồi ở quân trường Quang Trung gọi là bắn xuyên táo…Trình độ chưa thằng em!?

Sánh bước với Aida là một nữ Thiếu úy Hải quân trong quân phục khaki với chiếc nón có lưỡi trai màu đen vành nhỏ lận cao về phía sau nhìn thật duyên dáng.

Aida trao cho Gia Hân hộp carton lớn vuông vức, mỏng chừng ba phân nhưng thơm phức mùi thịt nướng, mùi phô mai quyện với sốt cà chua và hương vị nồng nàn của xúc xích cắt mỏng thật hấp dẫn mời mọc làm chãy nước miếng. Cả ba người Phúc Quang Nhân ngạc nhiên thích thú cùng ồ lên một lần…Wow! Pepperony Pizza!

- Hey, slow down boys! Watch your table manners...Tom cười lớn…Mời cô sĩ quan tân đáo tự giới thiệu vắn tắt để tôi còn đi thị sát bàn ăn. Vào tiệc mình sẽ tâm sự chi tiết hơn.

Người nữ sĩ quan tươi cười cảm ơn ly nước mía có đá bào mát lạnh từ Hạnh Nhiên.

- Tên tôi là Orchid, quản lý cái PX ở MACV nên biết Đại úy Tom chuyên vào mua mì gói Ramen. Mấy hôm trước có việc vào Tòa Đại Sứ tình cờ thấy Tom chuyện trò với chị Hạnh Nhiên bổng dưng có cảm giác đã thấy chị vài lần từ trước nên ngỏ lời xin gặp làm quen. Nhờ Aida nói giúp nên hôm nay rất hân hạnh có mặt, không ngờ lại sắp được ăn uống ngon thế này.

Tom bợ nguyên thùng xốp bia nước ngọt ướp đầy nước đá xuống đặt giữa sân thượng, mọi người kéo ghế ngồi quanh. Hai bình nước chanh, nước mía cũng được đặt cạnh thùng xốp với chồng ly giấy.

Hạnh Nhiên đứng bên bàn ăn, mắt cười mà rưng xúc động…Chỉ vài ngày nữa anh Nhân sẽ về đơn vị mới dưới Đồng Tháp nhưng vẫn muốn tổ chức mừng em gái Út Hân thi đậu Tú Tài. Thức ăn thức uống sẵn sàng, mời quý anh chị cứ tự nhiên…như anh Trâu Nước là được.

Orchid nghiêng người hỏi nhỏ Aida. Họ là anh em ruột sao? Aida khẽ cười…Thưởng thức món ngon đặc biệt trước đi, rồi sẽ rõ.

Mọi người lần lượt chọn thức ăn nước uống cho mình, tiếng trò chuyện râm rang khoảng sân thượng cuối chiều lung linh dãy đèn màu rạng rỡ từng nụ cười thân mật. Orchid nhìn bàn tiệc đầy thức ăn, đắn đo hồi lâu rồi bỏ vào đĩa mỗi món một ít…xà lách trộn, vịt quay, bánh cuốn, gỏi gà. Cô thử miếng bánh cuốn với chả lụa, gật đầu cười thumb way up.

Sân thượng chợt im bặt lúc Gia Hân đẹp dịu dàng trong chiếc jupe màu thanh lam khép nép bên Quang bước ra. Anh trao cho người yêu chiếc xách giấy in hoa có hàng chữ Thương xá Eden.

- Cảm ơn anh Hai và chị Hạnh Nhiên tặng cho em cái jupe đẹp đang mặc nè…Út Hân rạng rỡ nâng cao chiếc xách Eden…Và đặc biệt món quà quý từ ông quan tàu thủy này, hy vọng em sẽ mặc nó vào ngày có bảng kết quả vào trường Dược.

Tràng vỗ tay vang lên trong lúc Diane đứng dậy nháy mắt khẽ ra hiệu hai người chờ. Tom kéo thùng cạc-ton dưới bàn tiệc, bên trong là chiếc Radio Cassette Player hiệu National Panasonic RQ236 đời mới 1972.

- Món quà nhỏ này từ bốn chúng tôi chúc mừng Gia Hân tốt nghiệp Tú tài và hi vọng được kết quả tốt vào kỳ thi vào trường Dược tới đây…Đặc biệt cảm ơn Orchid đã tìm mua giúp từ PX. Cô ấy đã gắn pin, Gia Hân có thể thử Radio FM vì hiện tại mình không có cassette tape.

Gia Hân xúc động cảm ơn không ngớt. Chiều nay thật là chuổi bất ngờ tuyệt vời cho nàng. Orchid mở máy chiếc radio cassette dò tìm trên hệ thống AFVN (American Forces Vietnamese Network) một lúc, tiếng rè rè chợt im bặt rồi giọng DJ từ chương trình nhạc Country Music buổi chiều trầm ấm giới thiệu Elvis Preley trình bày ca khúc Always on my mind…You were always on my mind. Maybe I didn’t hold you all those lonely, lonely times. And I guess I never told you I’m so happy that you’re mine. Little things I should have said and done. I’m so happy that you’re mine. Little things I should have said and done. I just never took the time. When you were always on my mind. You were always on my mind...

Orchid tắt máy, nói với Gia Hân.

- Em có thể để sẵn cassette tape trong máy, gặp bài hát nào thích thì thâu trực tiếp vào.

Phúc bước lên lấy trong túi áo ra một bao thư, anh nhìn Quang…Ê, đừng hòng nha mầy! Tiền lương tao bị Câu lạc bộ Giang Đoàn trừ nợ gần hết rồi…Anh trao bì thư cho Gia Hân.

- Chúc mừng Công chúa! Đây là hai vé mời thượng hạng cho buổi trình chiếu ra mắt phim The Godfather ở rạp Rex vào sáng Chủ Nhật này…Anh nháy mắt cà rởn với Gia Hân… Đừng cảm ơn anh nhưng nhớ nhắn với thằng Quang…Cố Vấn kiêm Tham Vụ Báo Chí Hoàng Đức Nhã là chổ quen biết nên việc thằng chả gởi cho vài vé mời xi nê chỉ là chuyện nhỏ.

Quang đấm vào vai bạn.

- Được rồi! Nợ niên trưởng một chầu vậy…Mẹ! Niên trưởng năn nỉ ông anh rể làm ở Phủ Đầu Rồng thiếu đường rớt lưỡi mới xin được hai vé mời ở rạp Rex để mượn hoa cúng Phật. Quý hóa quá!
- Ừ thì một chầu!...Ở rạp Rex ra nhớ đi thẳng qua Brodard, tụi tao sẽ ngồi đồng ở đó chờ uống cà phê ăn bánh Tây thay cơm trưa trước khi hai thằng dông về Bến Kéo.

Hạnh Nhiên cùng Orchid về chổ Diane, Aida, Gia Hân đang ngồi quây quần cạnh bốn ông quan tàu đang “tu” tại gia.
Gia Hân nhìn đĩa của Hạnh Nhiên.

- Chị thử Pepperoni Pizza đi, ngon tuyệt.

Orchid cười nhìn Diane với Aida đang nhâm nhi gà xé phay rau răm và xà lách mỡ Đà Lạt trộn trứng gà.

- Tôi đang enjoy thử hết các món Việt đây! Bánh cuốn và roasted duck ăn với bánh mì là số một, chưa hề được thưởng thức món ăn ngon vậy.

Phúc khui chai bia Tiger quay qua mời Orchid.

- Đặc biệt mời sister in arms Orchid chai bia Con Cọp Sài Gòn, trước là ra mắt sau đó có chút yêu cầu về cái tên Orchid rất đẹp của cô.

Cô thiếu úy Hải quân ngửa cổ uống một hơi rồi đặt chai bia xuống sàn.

- Cảm ơn anh đã mời…Wow, bia Sài Gòn đậm đà quá. Còn tên tôi thì sao? Đừng làm tôi lo quá đấy.

Phúc mỉm cười, khoát tay trấn an.

- Cô cứ yên tâm, không có gì phải lo lắng…Orchid, tên tiếng Anh đã đẹp dịch qua tiếng Việt là LAN nghe càng hay hơn.

Orchid nhìn hai cô gái Sài Gòn thấy họ gật đầu xác nhận, cô tin tưởng tiếp tục lắng nghe. Phúc giải thích.

- Tên con gái Việt Nam thường là tên kép có hai chữ đi với nhau, ngay ở đây chúng ta đã có hai kiều nữ Sài Gòn là Hạnh Nhiên, Gia Hân…Nếu Orchid đồng ý, năm người chúng tôi sẽ đề nghị ra năm tên kép. Cô sẽ hội ý với Diane, Aida,Tom rồi chọn một tên cô thích nhất.

Mọi người hân hoan với trò chơi bất ngờ, đặc biệt Orchid trông phấn khích hẳn ra. Hạnh Nhiên bỏ phần Pizza chưa ăn hết vào đĩa để có hộp trống cho Gia Hân nắn nót viết từng tên mỗi người đề nghị lên mặt cạc-tông trống còn thơm mùi pepperoni nướng. Hạnh Nhiên cùng Nhân giúp nhóm bạn Mỹ phát âm và giải thích ý nghĩa rất đẹp của Mỹ Lan, Hương Lan, Lệ Lan, Quỳnh Lan, Ngọc Lan.

Diane đưa ý kiến không chọn tên nhiều vần khó nhớ khó viết nên Mỹ Lan và Lệ Lan được vào chung kết. Aida cho rằng Lệ Lan khó phát âm hơn Mỹ Lan. Tom lẩm bẩm đọc theo Hạnh Nhiên gật đầu đồng ý.

Quang thêm vào nhận xét của mình.

- Mỹ và Lệ đều có nghĩa là đẹp, một bên là nét đẹp có chiều sâu có hồn, một bên là vẽ xinh đẹp lộng lẫy như beautiful so sánh với pretty.
- Mỹ còn có một nghĩa khác nữa là nước Mỹ. Người Việt chúng tôi trân trọng quốc gia của các bạn nên đã gọi thế…Nhân cười…Cho nên tên Mỹ Lan của Orchid cũng là Lan đẹp của nước Mỹ.

Orchid suýt soa reo lên…Well said! What am I waiting for!? My name is My Lan, Orchid My Lan…Oh, I feel so happy!
Phúc bước đến bắt tay Orchid…Bắt đầu từ nay chúng tôi sẽ gọi cô là Mỹ Lan, nhớ đó. Mọi người đều vổ tay, trầm trồ, vui như hội.

Nhân kéo Tom, Phúc lại thì thầm bàn tán rồi hướng về Quang và Gia Hân.

- Xin bật mí với các bạn chuyện bây giờ mới nói, Quang với Gia Hân hát đôi rất hay, chút xíu nữa là hay bằng cặp bài trùng Sonny và Cher…Tom hào hứng xen vào…Đúng đấy! Tao nhớ trên HQ13 hắn ôm guitar hát Love Story nghe rất tới, gần bằng Andy Williams.

Mọi người cười vang vỗ tay cổ vũ Quang hát-hay-gần-bằng khiến hai anh chị mắc cỡ, ngỡ ngàng không đoán được thằng bạn âm mưu gì, đành lắng nghe hắn tiếp tục…Giới thiệu dài dòng như vậy nhưng không yêu cầu hai người hát bài All I ever need is you mới ra lò vài tháng trước đây của Sonny và Cher mà là một bản nhạc tình Việt Nam rất phổ thông trong nhiều giới xã hội, đó là Chuyện tình Lan và Điệp mà có người đã ví như Romeo và Juliet, version Việt Nam. Bắt đầu từ tập tiểu thuyết gần bốn mươi năm trước, Chuyện tình Lan và Điệp đã lên sân khấu cải lương, thoại kịch rồi bảy năm qua là bản tân nhạc nổi tiếng khắp nơi, nhiều người dù không hát nhưng nghe riết cũng nhớ lời.

Nhân hướng về Orchid…Chuyện tình buồn này có tên cô Mỹ Lan trong đó nên chúng tôi muốn các bạn, đặc biệt là Orchid có dịp nghe một đoạn của bài hát như một kỷ niệm đẹp cho party tối nay…OK, here we go! Út Nhiên phỏng dịch cho các bạn nghe nha…

Nhân ca câu mở đầu như lời người kể chuyện…Tôi kể người nghe đời Lan và Điệp, một chuyện tình cay đắng. Lúc tuổi còn thơ, tôi vẫn thường mộng mơ đem viết thành bài ca... Nhân ra hiệu cho Quang hát…Thuở ấy Điệp vui như bướm trắng, say đắm bên Lan. Lan như bông hoa ngàn. Thương yêu vô vàn, nguyện thề non nước sẽ không hề lìa tan…Gia Hân hát tiếp phần sau cùng…Lần cuối gặp nhau, Lan khẽ nói "Thương mãi nghe anh. Em yêu anh chân tình. Nếu duyên không thành Điệp ơi, Lan cắt tóc quên đời vì anh"

Tiếng vỗ tay tán thưởng thật dài vừa dứt Phúc làm bộ tịch thiểu não thất tình, mặt mày đau khổ, tay cầm chai bia loạng choạng bước về phía Orchid Mỹ Lan rồi vụt cất lên câu Cải lương ngân nga nghe mùi tận mạng…Điệp ơi ước hẹn ngày xưa sao anh vội vàng quên...lãng…, bến sông xưa Lan chờ Lan đợi mà người ra đi chẳng có phương...về…

Hạnh Nhiên mặt đỏ au vì nhịn cười cố gắng giải thích câu Vọng cổ Phúc vừa ca. Tom cụng bia với ba thằng bạn lính.

- Mày ca nghe nhuyễn nhừ đó Phúc. Điệu này quen quen, hình như tao có nghe vài lần thời gian ở Giang đoàn dưới Miền Tây.

Orchid xúc động cảm ơn tình thân của những người bạn mới.

- Orchid Mỹ Lan này cũng có chút chuyện đời mình để kể ra…Cô cười nhìn Hạnh Nhiên…và để hỏi người đẹp Sài Gòn này một câu hỏi lớn.

Quê của Orchid ở Ludington, một thị trấn nằm dọc theo những bờ cát dài bên hồ Michigan đẹp như tranh vẽ ở mạn Bắc của tiểu bang Michigan, nơi cửa sông Pere Marquette đổ ra đại hồ.

Orchid và em trai êm đềm lớn lên cùng bố mẹ trong khu phố nhỏ gần Stearns Park, nhà bà Ngoại ở cuối đường cùng nhìn ra ngọn hải đăng North Breakwater Light ngót ngét trăm năm cũ.

Mẹ làm việc ở nhà máy làm vỏ đồng hồ Star Watchcase. Lúc nhỏ chị em Orchid vẫn thường than phiền với bà Ngoại sao mẹ không làm ở House of Flavors là nhà máy sản xuất icecream còn có cả một tiệm lớn bán đủ loại kem đầy màu sắc.

Orchid rất tự hào với bạn bè trong lớp công việc của bố là Thuyền Phó trên SS Badger, chiếc tàu hơi nước khổng lồ chạy bằng than chở khách và xe cộ lớn nhỏ đủ loại qua về hàng ngày trên hồ Michigan từ Ludington, Michigan đến Manitowoc, Wisconsin. Chị em Orchid tự hào về bố vì ông mặc đồng phục đội kê-pi, cầu vai mang lon lấp lánh ba bệt và được bạn trong lớp gọi là “Privileged Carferry Kid” được lên phòng lái ngất ngưỡng trên đài cao với bố.

Hai năm cuối Trung học Orchid xin Bố Mẹ tham gia chương trình JROTC (Junior Reserve Officers’ Training Corps do US Coast Guard huấn luyện vào mùa hè, được dịp chiến hạm chở đi thăm Milwaukee, Chicago và tận hồ Superior lớn nhất của Ngũ Đại Hồ. Nhờ đó sau khi tốt nghiệp Trung học Orchid được nhận vào Notre Dame University với chương trình học bổng Naval ROTC.

Hết năm thứ ba Đại học, Orchid được gởi đi tập huấn mùa Hè trên một tàu bệnh viện của Đệ Thất Hạm Đội vừa lúc tàu này rời Okinawa đến neo đậu ngoài khơi Vũng Tàu Việt Nam để điều trị thương binh Hoa Kỳ cùng nạn nhân chiến cuộc và những thương tật cần giải phẩu khác.

Tốt nghiệp Đại học xong Orchid trở thành Sỹ quan Hải quân Trừ bị, nàng xin phục vụ tại Việt Nam để được gần hơn với long distance relationship của mình, người “yêu xa” của nàng xuất thân Westpoint hiện phục vụ tại Sư đoàn Thủy quân Lục chiến ở Đà Nẳng.

Orchid Mỹ Lan ngưng bặt như muốn kìm nén hồi lâu nổi lòng xúc động rồi đưa mắt nhìn Hạnh Nhiên.

- Hai năm trước ngoài khơi Vũng Tàu, trên tàu bệnh viện thỉnh thoảng chị nhìn thấy một cô gái Việt Nam dáng xanh gầy mong manh có khuôn mặt rất đẹp, đặc biệt với mái tóc ngắn Audrey Hepburn trông rất giống em. Chị hỏi thăm vài người y tá được biết cô gái là một bệnh nhân heart transplant hiếm hoi trên thế giới, họ đều gọi cô ấy là Miracle Girl…Có phải em là Cô Gái Diệu Kỳ đó không?

Cả sân thượng như rớt vào im lặng. Hạnh Nhiên gật đầu mắt đẫm lệ. Orchid ôm chầm lấy Hạnh Nhiên không rời, lúc lâu sau cô lau nước mắt lùi bước nhìn cô gái trước mắt mình.

- I knew it! You’re the Miracle Girl! I’m so glad to meeting you, finally.

Orchid nhìn những người bạn mới, ánh mắt dừng lại ở Nhân nửa đùa nửa thật.

- Look at this breathtaking drop-dead gorgeous! You better watchout.

Nhân cười…I trust her with my life…Nhưng nếu bất cứ anh chàng nào nhìn thấy Hạnh Nhiên đều bị nghẹt thở chết tươi thì tôi đâu cần lo lắng gì.

Hạnh Nhiên lườm người yêu…Ông làm như tui là ma nữ không bằng.

Orchid nhìn mọi người vui cười, cô dừng lại lâu hơn ở Aida và Tom với ánh mắt mong cầu.

- Có người đang muốn biết Nhân và Gia Hân có phải là anh em ruột không đó?

Tom nhìn Orchid, giọng nghiêm trang trầm ổn hiếm hoi của anh chàng khiến mọi người im bặt…Câu trả lời không đơn giản là phải hay không, mà là một thiên tình sử đầy giọt lệ và nụ cười cần được kể ra trước, khi nghe xong câu hỏi sẽ không còn cần thiết nữa…

- Tôi đề nghị Công chúa Gia Hân là người xứng đáng kể lại tình sử của anh Hai mình.

Phúc cứu bạn khỏi phải biểu lộ cảm xúc rưng lòng trước mặt mọi người.

- Còn Romeo và Juliet nên tránh xa hiện trường xuống bếp pha cà phê, sửa soạn pecan pie, chè Hiển Khánh cho tươm tất…Nhớ đặc biệt o bế Cố vấn Tom một ly cối cà phê sữa đá.

Lúc Hạnh Nhiên và Nhân mang thức uống trở lại sân thượng mọi người mắt đã đỏ hoe nhìn Orchid và Gia Hân còn ôm nhau tức tưởi. Câu chuyện đã kể ra…Hạnh Nhiên nắm tay Nhân đến cạnh hai cô gái. Họ đứng đó, thật gần, hiện hữu vổ về. Orchid ôm hug Hạnh Nhiên không muốn rời…I'm so touch listening to the story of your destined love.

Vị ngọt của cà phê, chè Hiển Khánh và bánh hồ đào nhanh chóng kéo mọi người về với những câu chuyện rộn tiếng cười của bốn quan tàu thủy xen lẫn chuyện thời trang của các cô.

- Vài tuần nữa mời hai cô cùng Aida và chị Diane đi sắm ở PX cho vui…Lúc đó có lẽ Sears Catalog mùa Thu đã về tới, tôi sẽ để dành hai quyển cho quý cô. Riêng Hạnh Nhiên và Gia Hân nhớ chuẩn bị mỗi người một bao lớn Military Payment Certificate MPC Đô la Đỏ nha!...Orchi đùa, cười lớn…Tha hồ mà shopping.

Hai tiểu thư Sài Gòn mừng rỡ nghĩ tới những mẫu jupe, áo manteaux trong catalog. Hạnh Nhiên ngước mắt về phía Diane…Em xin lãnh lương bằng MPC Đô la Đỏ chắc không được đâu ha chị?....

- Để tôi hỏi phòng tài chánh xem sao!? Hi vọng họ có thể giúp đổi qua Đô la Đỏ theo tỉ giá hối đoái chính thức.

Quang kể kinh nghiệm đau thương của ông anh, nhắc nhở…Các cô giữ Đô la Đỏ trong túi thì nhớ để ý lúc nào C-Day có hiệu lực để không bị mất tiền. C-Day hay Conversion Day là lúc MPC hiện hành bị thay thế bằng MPC mới mà không báo trước để vô hiệu hóa số MPC lưu hành bất hợp pháp, nhiều khi chỉ có vài giờ để đổi.

Quang cười nhìn Gia Hân, bán cái.

- Út Hân về nhà đập heo đất xem thử đổi ra được bao nhiêu MPC, còn thiếu thì xin anh Hai bù cho.

Diane trấn an.

- Cô Gia Hân đừng lo, tới đây chị Hai nhận project Đại học Cao Đài làm việc full time tha hồ thay mặt anh Hai bù cho cô.

Tiếng cười cô học trò đang vui biết mình được bảo bọc trong hạnh phúc tình thân trong trẻo vang lên giữa tiếng chào nhau, chúc tụng giã từ. Tom nói vọng lên trước khi lùi chiếc Jeep ra khỏi cổng…Chiều Thứ Hai tao ghé với một tin Top Secret và mang cho mày cái mùng tuyn nhà binh chống muỗi Đồng Tháp. Orchid, Aida, Diane ló đầu vẫy tay chào.

Chiều đã cạn vào đêm, chuyện vãng, tiệc tàn. Mổi người một tay chẳng mấy chốc bàn ghế đã trở về nguyên quán, đồ ăn thức uống thừa mang xuống bếp được hai cô gái dọn rửa hoặc thu vén cất vào tủ lạnh.

Phòng khách thảnh thơi đèn mờ, tiếng hát Andy Williams trầm ấm mượt mà…Speak softly, love so no one hears us but the sky. The vows of love we make will live until we die. My life is yours and all because you came into my world with love so softly love…(Love Theme from “The Godfather”)

- Cảm ơn anh Phúc tặng tụi em vé coi ra mắt phim The Godfather. Em quý lắm.

Tiếng Phúc càu nhàu khiến cả phòng cười khúc khích.

- Ừ! Vé thượng hạng ghế bành bọc nhung đàng hoàng, hai đứa bây ráng ngồi yên vị không táy máy chân tay, ngồi thưởng thức phim hay đừng để trống một ghế uổng công tao chạy vé tháo mồ hôi hột, tiếc đứt ruột.
- Anh Phúc đừng suy bụng ta ra bụng người nha!...Gia Hân dậm chân mắt lườm quyết liệt phản đối.
- Thôi mà em! Người ta nói gì kệ họ, mình có thì thôi…Quang cười hề hề.

Nhân đứng dậy vươn vai hát bài Ò e Rô-be đánh đu Tặc-Giăng nhãy dù Giô-rô bắn súng.

- Để tụi này hộ tống hai cô về nhà.

Phúc gật đầu đồng ý.

- Chiều mai tham dự tiệc mừng Gia Hân sẽ có dịp gặp ông bà Giáo sư, vợ chồng bác Năm Thầu khoán, anh chị Hai...Hi vọng bác Năm cặp theo chai Martell Cordon Bleu uống cho đời lên hương.

Nhân nhìn Quang và Gia Hân…Trưa Chủ nhật ba đứa tao ngồi Brodard chờ hai đứa bây ở Rạp Rex ra để cùng cà phê bánh ngọt trước khi chúng mình ba đứa ca bài bạn ơi quan hà xin cạn chén ly bôi...cho tới khi gặp lại.

Chiều ngã nắng, sân thượng lúc này đã râm mát sau hàng bông giấy đỏ rực và bóng rợp của cây sa-pô-chê. Chiếc bàn bốn ghế xếp ngay ngắn giữa sân thượng, trên bàn là bình nước chanh mát lạnh và lốc sáu lon bia Hamm loại lớn. Tom ngồi đối diện Nhân, anh khui bia đổ vào hai ly cao rồi bốc đá cục từ một thau nhỏ thả vào. Hai người cụng ly khoái trá nốc một hơi dài, Nhân quẹt môi.

- Hamm nhẹ hơn bia 33 Con Cọp tao uống được.

Tiếng cười dòn của hai người phụ nữ vui vẻ vọng lên từ bếp. Hạnh Nhiên đang hướng dẫn Aida nấu canh chua cá bông lau và cá lóc kho tộ. Tom bottom up ly bia, cười sảng khoái.

- That’s happiness, man!

Nhân châm điếu Capstan nhả khói, nhếch môi cười không thành tiếng.

- Đúng vậy! Nhưng không thể không nghĩ tới ngày mai. Tao vẫn không hình dung ra được vùng đất Đồng Tháp Mười nó như thế nào. Nhưng mà thôi…Anh uống cạn ly bia… Hai mươi bốn giờ nữa sẽ chạm mặt nó thôi.

Tom kéo bao Capstan về phía mình, mồi thuốc đứng dậy…Thấy thuốc lá mới nhớ…Tao chạy xuống xe ba mươi giây lên ngay.

Tom trao cho Nhân một túi ni lông màu ô liu nhẹ hẩng và cây thuốc Pallmall.

- Cây thuốc của cô Orchid Mỹ Lan tặng ba ông quan tàu Việt Nam xông muỗi…Còn bên trong túi là cái mùng tuyn tao cho mày tử thủ với muỗi.
- A! Cảm ơn Thiếu úy Orchid…Phải Anh Là Lính Mời Anh Lên Lầu…Để lại nhà sáu gói lần tới về gặp nhau, mày với tao mỗi thằng hai gói …Còn Top Secret của mày, đừng nói với tao là cái mùng tuyn này nha!
- Thôi khỏi, để mầy mang thuốc lá xuống 63 Tuần Thám xã giao mấy ngày đầu...Ê! Đừng la lớn… Tom nhỏ giọng…Tao sẽ phụ trách thêm miệt dưới đó nên trong tương lai sẽ lên xuống Cần Thơ, Châu Đốc, Tịnh Biên, Vĩnh Xương…thường xuyên.
- Tao chỉ cần ké trực thăng về Sài Gòn là vui rồi.

Hạnh Nhiên, Aida tíu tít dọn bữa cơm chiều đơn giản nồi canh chua cá bông lau, cá lóc kho tộ và đĩa xà lách trộn dấm. Mùi cá thơm nồng nàn quyện với mùi ngò gai mùi ớt gừng khiến ai nấy bụng đói cồn cào.

- Hai ông thử canh chua, cá kho nếu ngon là tui học nghề giỏi còn dở thì tại sư phụ Út Nhiên giấu nghề…Aida cười ngây thơ vô số tội.
- Chưa ăn đã biết cô học nghề giỏi rồi…Tom nhìn Aida cười nịnh.

Chuyện trò vui kéo dài bữa cơm ngon.

Aida uống cạn phần còn lại của ly cà phê sữa đá, nhìn Nhân và Hạnh Nhiên.

- Tụi mình phụ dọn dẹp rồi về sớm để hai người còn hú hí.
- Hồi chiều tụi này đã hú hí tay ba trong nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi rồi…Nhân cười…Nhưng phụ dọn dẹp thì nghe có lý, sau đó xin Tom cho cái sac marine của tui quá giang về nhà Út Nhiên, tiện đường sáng mai sớm ra Bến xe Miền Tây…A! Nhờ Aida bới về tặng “lại quả” cô Orchid bọc sa pô chê và trái mít tố nữ.
- Xong ngay! Sau khi đưa nàng Aida-thơm-như-múi-mít dzề dinh tao sẽ trực chỉ về nhà Út Nhiên. Hi vọng hai đứa mày về trước đứng chờ.

Aida xoay người làm cử chỉ phô dáng nhưng mắt như dao lườm Tom, mắng yêu…You’re so full of it!

Chuyến xe đò tài nhứt của hãng Tam Hữu đi Long Xuyên chậm chạp lăn bánh rời Bến xe Miền Tây lúc đèn đường còn sáng. Nhân thò đầu ngoái nhìn Hạnh Nhiên bước nhanh theo xe, tay vẫy nước mắt lăn dài. Từ xa chú Bảy vẫn kiên nhẩn đứng bên xe Jeep chờ cô Út. Anh cười trấn an người yêu mà lòng thì buồn hiu.

- Thôi Út về kẻo trễ giờ đi làm. Xuống tới nơi có KBC anh viết thư ngay. Nhớ ráng thi bắt được cái Michigan Test. Có thưởng đó!

Cô gái vẫy tay, mắt lệ cười quay bước. Nhân ngoái nhìn theo cho tới lúc chiếc Jeep quay chạy vào thành phố.

- Chắc Thiếu úy thuyên chuyển xuống Giang đoàn?...Người tài xế tuổi cỡ trung niên vui vẽ bắt chuyện.

Nhân điềm nhiên tránh trả lời câu hỏi chỉ lịch sự cảm ơn đã ưu tiên cho anh ngồi ghế trước có đủ chổ đặt chiếc sac marin trước chân và cái xách đi biển nhỏ đựng bộ tiểu lễ và giày nón. Người tài xế kín đáo vén cánh tay áo cho anh thấy hai chữ “Sát Cọng” vết xăm vẫn còn khá rõ nét. Nhân nở nụ cười tin tưởng.

- Anh vẫn chưa sửa thành “Đợi Em Sát Cổng Trường” là ngon rồi… Tôi từ Hạm Đội thuyên chuyển về Giang Đoàn Tuần Thám dưới Đồng Tháp Mười…Anh ra khỏi Hải quân lâu chưa?

Người tài xế lắc đầu tiếc nuối…Đầu năm 1963 đang phục vụ tại đơn vị Hải Thuyền ngoài An Thới Phú Quốc anh được gởi ra Đà Nẳng thụ huấn khắc nghiệt mong trở thành một Biệt Hải thuộc Sở Phòng Vệ Duyên Hải. Không đủ sức khỏe lại bị phát hiện có mầm lao phổi nên bị giải ngũ sau khi điều trị mấy tháng ở Bệnh viện Hồng Bàng…Anh thở dài…Yên bề vợ con, ngồi sau vô lăng xe đò được bảy tám năm nay…Nói nào ngay cũng không có gì phải than thở trách móc số phận, chỉ là đôi khi như lúc này cũng có chút ngậm ngùi về một thời ngang dọc.

Chiếc xe đò gầm gừ lăn bánh ra khỏi thành phố. Xe lúc chạy lúc dừng giành mối bên đường. Khách mới đa số là những người buôn hàng chuyến ngồi chật như nêm trên những chiếc đòn đặt chen giửa hai hàng ghế. Tiếng người chen lấn, thúng mủng bao bì va chạm hổn độn trong lòng xe nhốn nháo. Người tài xế phân bua.

- Đây là Xe Thơ lẽ ra không được dừng đón khách dọc đường nhưng hai thầy trò tui nếu chỉ trông nơi đồng lương rồi giao hết tiền vé sáu chục ghế ngồi cho chủ thì vợ con chỉ còn nước cạp đất ăn.

Nhân nhìn cảnh chộn rộn tất tả quanh mình, cảm thông với anh lơ xe mồ hôi mồ kê đang mãi tất bật dàn xếp tiếng lời tranh tụng đôi co của cánh bạn hàng. Nhân chợt nhận ra sức cuốn hút mãnh liệt mà êm đềm của cuộc sống thôi thúc chẳng chịu ngừng nghỉ.

Một lần ra đi. Một chuyến lên đường…Đường xa ngắn lại lúc xe qua loáng thoáng những địa danh xa lạ Bến Lức, Gò Đen, Cai Lậy, Trung Lương…Vét được nhóm đông bạn hàng, chiếc xe đò yên lòng rồ máy phóng nhanh tung cuốn bụi đường.

- Gần tới Bắc Mỹ Thuận rồi nha bà con!

Tiếng người lơ xe oang oang khiến sự hiếu kỳ trổi lên trong lòng Nhân cùng với cảm giác vui vui là lạ. Gần như cùng lúc với khung trời rộ sáng chói chang dòng Tiền Giang ngang bờ Bắc Mỹ Thuận hiện ra đột ngột, lớn lao mê hoặc như một lừng lửng chiêm bao. Nhân chăm bẩm nhìn rồi bềnh bồng trôi vào thiên nhiên đang quẩy mình trên sóng mà mường tượng đến giọng ca trầm ấm của người nghệ sỹ Cải Lương…Tôi đứng đây mà tưởng như đang đứng trên bờ sông Mỹ Thuận…Bờ cây xa mờ nhuộm khói hoàng hôn, con nước lớn lục bình trôi rời rạc. Chiều đã xuống mặt trường giang bát ngát mà bóng người thương lẩn khuất giữa sông đầy…( Út Trà Ôn -Tuyệt Tình Ca)

Phà cập bến, mọi người nhốn nháo vào chổ ngồi lúc xe nổ máy rục rịch chờ lên bờ. Xe đò chạy tiếp qua Sa Đéc, Lấp Vò rồi đến Bắc Vàm Cống để về Long Xuyên.

Chiếc phà đưa xe, đưa người đi kẻ đến chậm chạp qua Hậu Giang. Nước tung tóe hai bên thành phà. Gió thổi phần phật qua xe, qua người, qua tiếng ca sầu nhão của người hát dạo…Nhìn bờ xa phía Long Xuyên dần hiện ra trong nắng xế Nhân xúc động với cảm giác đang bước vào thế giới của Hạnh Nhiên suốt thời thơ trẻ. Anh nhớ nàng vô cùng nhưng lòng vẫn tràn đầy mối hạnh phúc chia xa chẳng cay đắng muộn phiền như dòng thơ hay anh nhớ nằm lòng … Đêm qua bắc Vàm Cống. Mối sầu như nước sông. Chãy hoài mà chẳng cạn. Cuốn phăng kiếp bềnh bồng. Tôi châm điếu thuốc nữa. Đốt tàn thêm tháng năm. Chiếc bắc xa dần bến. Đời xa dần tuổi xanh…(Tô Thùy Yên)

Nhân uống cạn ly cà phê đá ở một quán cóc bên bến phà, vừa lóng ngóng đứng dậy bên mớ “hành trang của lính” thì một chiếc xe ôm trờ tới.

- Thiếu úy về bến phà An Hòa qua Chợ Mới tui chở đi.

Nhân gật đầu nhìn chiếc Honda SS50 bầm dập thầm nghĩ vẫn được hơn là ngồi xe lôi chường mặt ra nhìn lỏng chỏng quá.

- Tôi muốn đi một vòng phố quanh chợ trước.

Người chạy xe ôm mau mắn gác dọc cái sac marin lên bình xăng một phần chồm trên ghi-đông xe. Nhân ôm chiếc xách đi biển ngồi lên yên sau. Thị xã Long Xuyên khá sầm uất với Viện Đại học Hòa Hảo tọa lạc không xa Bắc Vàm Cống, gần chợ có rạp ci nê Tân Đô đang chiếu phim Đường Sơn Đại Huynh. Lúc xe chạy qua trung tâm thị xã thấy có hai nhà sách nhỏ bám hai bên Ty Thông Tin, anh bảo người chạy xe ôm dừng lại chờ. Nhân lưởng lự bước vào nhà sách Vinh Ba trước, sau đó qua nhà sách Long Xuyên mua được tập thơ Động Hoa Vàng của Phạm Thiên Thư. Nhân ngoái nhìn hai nhà sách sực nghĩ không biết bao nhiêu lần Hạnh Nhiên đã ghé qua đây.

Ngôi chợ thị xã có lẽ đã nhộn nhịp hơn nhiều vào buổi sáng nhưng lúc này dưới bến phà An Hòa qua Chợ Mới vẫn rộn rịp người xe. Chiếc phà rồ máy nóng ruột hối thúc khách chậm chân, Nhân quàng vai sac marin tay kia là xách đi biển, anh sải bước nhanh xuống phà vừa lúc rùng rục rời bến sông. Chiếc phà nhỏ chòng chành chỉ chứa một chiếc Jeep trên xe ngồi một sĩ quan cao cấp, còn lại đa số là xe gắn máy và các cô các bà với quang gánh thúng mủng bề bộn. Ý nghĩ Hạnh Nhiên có lẽ đã từng nhiều lần đứng trên chiếc phà này với Má với Ngoại khiến anh xúc động. Be phà thấp, sóng nước Hậu Giang róc rách gần gủi nên cảm giác “độ giang nhân” chợt rõ ràng như có lần trên chuyến phà Thủ Thiêm qua sông Sài Gòn, dung nhan em thật gần, bờ môi hé mở cả trời hạnh phúc…Giòng An Giang đáy nước in sâu. Nhịp cầu tre ngắm bóng say sưa. Nắng vẫn chiếu trên làn sóng nhấp nhô. Nắng vẫn chiếu trên gò má hây hây mơ màng, ngây thơ…(Anh Việt Thu)

Phà chạy chừng hai mươi phút thì đến bờ bên kia. Cuốc xe ôm dài đường đưa Nhân qua Trường Trung học Chợ Mới với hàng phượng đỏ hoa trong sân rồi thả anh xuống một ngõ phố gần nhà lồng chợ. Nhân nhìn đồng hồ xách hành trang bước vào quán ăn ở góc phố. Cả ngày chưa ăn gì ra hồn, Nhân đói meo gọi ngay đĩa Cơm tấm Long Xuyên rồi thêm tô Bánh canh cá lóc…Ngon! Nhâm nhi ly trà đá, anh thả mắt nhìn dài theo khúc phố rồi dừng lại ở tiệm sách bên kia đường. Đây rồi, nhà sách Bình Minh duy nhất ở Chợ Mới mà mỗi lần Hạnh Nhiên theo Má với Ngoại về Hòa Hảo thường ghé lại. Ánh nắng cuối ngày chiếu xiêng qua đường phố làm sáng lên hình ảnh mường tượng cô bé đứng tìm sách trong tiệm với mái tóc ngắn lúng liếng và cái “cần cổ trắng tươi” như lời Má.

Mãi suy nghĩ ngẩn ngơ đến khi nhìn kỹ Nhân chú ý một sĩ quan Hải Quân trẻ đang chuyện trò với cô hàng sách. Nhân quàng hành trang lên vai băng qua đường chậm rãi bước vào tiệm.

Người sĩ quan theo ánh mắt cô gái quay nhìn Nhân chăm chú rồi vụt đưa tay chào, miệng vồn vã.

- Người hùng Hạm đội cuối cùng cũng về tới Chợ Mới. Giang đoàn chờ Thiếu úy Nhân đã hai tuần nay.

Nhân chào bắt tay người Chuẩn úy tên Chiếu, cười đùa.

- HQ13 mắc cạn ở Hải Lăng lâu quá, đành phải trễ hẹn với 63 Tuần Thám.

Người sĩ quan từ giã cô gái, cô e thẹn lắc đầu khi Nhân tỏ vẽ áy náy.

- Xin lổi cô hàng sách vì đã “bắt cóc” ông quan này, tôi mới đến Chợ Mới vừa đúng hai mươi phút cần người giúp đỡ chỉ đường vào Giang Đoàn.

Hai người đi quành qua ngõ phố sau chợ vào một quán cà phê có nhạc gần một rạp chiếu bóng nhỏ. Hai ly cà phê đá trước mặt, giọng hát Khánh Ly rền rĩ vây quanh…Ngày mai em đi. Biển nhớ em quay về nguồn. Gọi trùng dương gió ngập hồn. Bàn tay chắn gió mưa sang (TCS)…

Chiếu tự giới thiệu…Ra trường ba tháng trước, chân ướt chân ráo về Sáu Ba mới tuần đầu dẫn tàu đi công tác bị mìn nổ…hụt, tàu không sao nhưng người văng xuống nước tứ tán. Thấy tôi xấc bấc xang bang, ông Commandant Nhạc sỹ không muốn ca bài Một mai em đi nêncho tôi làm Sĩ quan Văn Thư Nội Vụ phủi chân lên bờ hai tháng nay. Đây là lần nghỉ phép đầu tiên của tôi, mai sớm về thăm nhà bên Mỹ Tho.

Chiếu vui tính, cởi mở. Hai người ngồi quán khá lâu, nền xi măng rộng trước nhà lồng chợ lúc này đã chen chúc quán cóc, quán nhậu đèn đóm lập lòe. Anh mua hai ổ bánh mì thịt để hai người ăn khuya rồi hướng dẫn Nhân xuống bến đò đi qua Tiền doanh Yểm trợ Chợ Mới. Chiếu chỉ tay xuống bến sông nhỏ chỉ có một chiếc đò qua về.

- Từ bờ bên kia về tới Tiền Doanh chỉ chừng nửa cây số, ở đó có một khu vãng lai Sĩ quan, nhỏ thôi nhưng lúc nào cũng có chổ ngủ thoải mái cho bốn năm sĩ quan.

Chiếu giúp Nhân đỡ cái sac marin xuống đò, miệng cặn kẽ giới thiệu …Đoạn đường bắt đầu với ngôi chùa Phật Giáo Hòa Hảo, rồi đến một động đĩ, cuối cùng là Tiền Doanh và Hậu cứ Giang Đoàng 63 Tuần Thám…Anh cười…Hiện tại ông chỉ cần nhớ hai cái tên, bé Xuân và bé Hai Rừng Tràm. Khi nào có em mới tính sau…Chiếu cười lớn hơn…Ý tui là cái động chớ không phải Hậu cứ Giang Đoàn đâu nha.

- Mới về mấy tháng mà coi bộ rành sáu câu dữ!?
- Cứ vài tuần tôi lại kiếm chuyện công tác quá giang PBR ra đây uống cà phê nghe nhạc không rành sao được…Chiếu hất đầu về phía bên kia sông…Đang nộp đơn xin làm quản thủ thư viện như anh thấy đó.

Hai người lính cười xòa. Lời kinh giảng từ loa phóng thanh của ngôi chùa Phật Giáo Hòa Hảo lãng đãng vọng trong gió đêm. Điệu hò phương Nam chở lời kinh đọng vào lòng người nghe buồn buồn.

Nhân nhìn chiếc giường nhà binh với tấm nệm chỏng chơ trong phòng vãng lai thoáng nghĩ tới căn phòng có máy lạnh trên HQ13. Chiếu nhìn người sĩ quan tân đáo thầm hiểu, anh cười.

- Hưởng thụ giường nệm đêm nay đi, tới đây sẽ tòn teng dài dài.

Nhân xin Chiến KBC của Giang đoàn, tới quê hương của người yêu mới một buổi chiều anh đã có nhiều chuyện muốn kể cho nàng nghe.

 (còn tiếp)

Phan Thái Yên

 

 

Copyright © biển khơi & tác giả 1998-2026