SỐ 111 - THÁNG 7 NĂM 2026

 

thơ Đức Phổ

BÀN TAY VÔ TÍCH…

bên em quán vắng người thưa
bàn tay lễ độ như chưa hiểu gì.
bàn tay năm ngón nhu mì
mặc lòng dậy nỗi xuân thì. nóng ran.

bên em hồn bỗng mơ màng
chuyện chăn ôm gối. rõ ràng tự nhiên. 
dặn lòng dỗ giấc bình yên
mà dòng máu vẫn cơn điên hành hồ.

tay người xưa dựng cơ đồ
tay mình chưa viết trọn tờ thư xanh…

 

TÌNH CÂM

Em giấu u tình trong kẽ tóc
mỗi lần chải rụng một câu thơ
câu thơ đã thành bài bất tận
mà tình hoài chẳng chạm chân tơ.

Anh như núi không còn xanh tóc
còn mơ chi một phút xanh đời
muốn đứng lặng giữa trời quạnh quẽ
gió vô tình mải miết trêu ngươi.

Em là đất anh cây mọc ngược
tuổi xa trời tim trổ lộc non
lộc vẫn biếc tình không xanh được
thôi đành. Cố níu cũng mây tan.

Rồi anh sẽ trở về bụi cát
vo nỗi sầu thành lọn tóc thơm
mỗi lần chải mỗi lần mất mát
sợi tơ tình rụng giữa hư không…

đức phổ

 

 

Copyright © biển khơi & tác giả 1998-2026