thơ HUỲNH LIỄU NGẠN

QUA VƯỜN PHỦ ĐỆ
qua vườn phủ đệ hỏi thăm
bóng người tôn nữ phù trầm giữa đêm
trăm năm vua chúa ngã thềm
chị còn một giải lụa mềm lạnh căm
qua vườn phủ đệ ngày rằm
thấy hoa trên nhánh tơ tằm gọi mơ
đem chia nửa mảnh trăng mờ
làm cây sứ trắng rụng hờ hương bay
rụng thêm vài giọt sương gầy
mà thao thức cả trời mây thuở nào
qua vườn phủ đệ nhìn sao
cho đêm ướt lá xanh xao giữa trời
ngai vàng vua bỏ đi rồi
tường rêu còn dấu tay ngời đề thơ
đó là lúc tôi ngẩn ngơ
viết lên cao những mộng mơ kiếp đời
bao nhiêu năm tháng xa vời
tôi mãi miết quên nụ cười đã xưa
nên đành như nắng với mưa
như đọt sắn nhớ đọt nưa trưa nồm
mẹ tôi xong việc ao chuôm
thổi nồi cơm với rạ rơm mót về
khói vòng lan tới chân đê
tôi quên mẹ tôi quên quê vì tình
qua vườn phủ đệ u minh
một vầng trăng rớt sinh linh trên đầu
tôi đi lượm lại mối sầu
bởi người phủ đệ bỏ cầu qua sông
nên tôi cũng phải phiêu bồng
lên trên núi để hóa rồng mà say
tiếc chi rày đó mai đây
mà thành thi sĩ đọa đày đến nay
qua vườn phủ đệ lắt lay
bên khung cửa bụi vẫn bay vào tròng
huế buồn nhất vào mùa đông
mà tôi cứ đợi mưa giông mới về
qua vườn phủ đệ nhiêu khê
mẹ tôi chửi bới tôi mê muội rồi
tôi giận mẹ tôi giận đời
giân luôn chiếc nón che người tôi thương.
16.6.2026
TUNG LÊN TRỜI XANH
anh ôm kỷ niệm vào lòng
gió nồm thổi lại phập phồng anh lo
chiều ni anh hỏi con đò
có đưa qua cửa câu hò mẹ ru
nhớ gì từ thuở âm u
anh đi bỏ lại trăng lu bên vườn
con chim đứng ngó dặm trường
lâu lâu lại hỏi vô thường sắc không
màu trời còn đọng bên hông
nhà ai khói bếp ùn xông chái nghèo
tiếng gà gáy tận cheo leo
lá rơi theo bóng mây heo hút đèo
anh xa quê mẹ bọt bèo
nồi cơm gạo hẻo còn reo trên nồi
từ khi vật đổi sao dời
anh già nua ở xứ người thật lâu
đời như một cuộc bể dâu
đã vùi sâu giấc mộng đầu của anh
bao nhiêu ước vọng chưa thành
anh tung lên hết trời xanh rồi cười.
24.5.2026
ĐƯA HƯƠNG LÊN ÁO
gió sẽ lạnh những chiều xa thành phố
mùa đi qua cho lá rụng xuống đường
tà áo ấy đã mòn thêm mặt lộ
khi mưa về làm ướt cả muôn phương
lòng cũng hẹp như trăng tròn lại khuyết
màu trời kia đã sáng xuống bên đồi
muốn che hết chút phận người quá mỏng
để thấy đời như hạt bụi rong chơi
sẽ là gì khi thời gian không đợi
cứ lãng du theo gió bão trên trời
biết là vậy mà quên đi một bữa
nắng không đầy cho má đỏ thắm tươi
rồi cứ thế cứ mưa chiều nắng sớm
tuổi cứ chồng lên từng đám mây cao
đi cho hết trăm năm còn mớ ngủ
giữa đêm dài hư ảo với trăng sao
đừng chờ nữa một mùi hương đã chín
đã thơm lên nhưng rất khó kiếm tìm
dù mơ ước không thành mây trên núi
sao đợi hoài giọt máu chảy về tim
rồi thuở ấy xin hoàng hôn mái tóc
đem chải đầy từng sợi khói qua tay
lần này nữa quyết đưa hương lên áo
để níu về giấc mộng sót trên cây.
10 3.2026
HUỲNH LIỄU NGẠN
|