thơ NGUYỄN AN BÌNH
HẠT CỎ VEN ĐƯỜNG
Xin làm hạt cỏ
Ngủ vùi trăm năm
Ngày sau thức dậy
Trổ sầu hoa râm.
Em làm hoa tím
Tôi hoài dòng sông
Vừa trôi vừa nở
Bốn mùa thu đông.
Xin làm giọt lệ
Lăn xuống môi trầm
Mặn lòng nhau thế
Gối đầu ăn năn.
Đò xuôi vạn lý
Đâu mái nhà xưa
Đời thành quán trọ
Quạnh quẽ ngày mưa.
Xin làm sợi nắng
Giăng tơ áo người
Tóc rơi từ thuở
Người rời tay tôi.
Trôi qua biển rộng
Rớt nụ tà dương
Cận kề nỗi chết
Giấc mơ vô thường.
Xin làm chim nhạn
Đuổi bóng hoàng hôn
Xin em tiếng khóc
Hóa kiếp tình buồn.
VIẾT TRÊN ĐỒI PHƯỢNG TÍM
Khi ta về nằm trên đồi phượng tím
Nghe tiếng chim hoang khản giọng gọi tình
Nhìn mảnh vỡ từ vầng trăng cổ tích
Lạc xuống trần đâu kịp đón bình minh.
Gió vẫn hát khúc tình ca yểu mạng
Con dế mèn rung chiếc cánh tật nguyền
Giọt sương buồn treo vết sầu năm tháng
Ta muốn gọi người bằng một cái tên.
Mặt hồ lặng im phủ đầy sương khói
Phải bóng người về xanh mắt liêu trai
Lạnh đầu đông đến bao giờ em nhỉ
Mà thẳm sâu đáy mắt một mùa say.
Đêm Đà Lạt ngày cuối năm ẩm ướt
Mưa bụi giăng giăng hết một kiếp sầu
Hòn sỏi nhỏ ném xuống hồ thinh lặng
Âm sóng vô tình giấu kín vết đau.
Khi ta về nằm trên đồi phượng tím
Đón một vì sao vừa rụng nơi nầy
Hương cỏ dại tiễn chân người xa ngái
Ly rượu buồn ai uống cạn đêm nay.
*Những ngày ở biệt thự Phượng Tím-Đà Lạt
|