thơ Tiểu Lục Thần Phong
CHỢT NHỚ NGÀY SINH
Một ngày đẹp trời bỗng nhiên chợt nhớ
Năm nay
Tuổi mình bằng cái thời điểm đất nước chia hai
Nam Bắc phân tranh
Đánh nhau tơi bời khói lửa
Quốc – Cộng dây dưa
Non sông một thuở điêu linh
Những thế lực ngoại bang chống lưng định đoạt
Quân, dân mình xương máu đổ ra
Ngày sinh nhật chẳng có chi khác lạ
Sớm bình minh, chiều ráng đỏ hoàng hôn
Ngày cày cục tối về lăn ra ngủ
Rồi sẽ đi sớm thôi, duyên tụ tán vô kỳ
Quốc độ thịnh suy liên lỉ
Hết chiến tranh nhưng chẳng hết ly tan
Lòng người phân tán
Bởi độc tài, gian trá, tham lam
Tiếng nói tự do chịu bao thảm nạn
Dân chủ mãi còn mơ đâu đã tựu thanh
Chốn linh thiêng giờ buôn thần bán thánh
Lời điêu toa mê muội dối quanh
Đã bao năm
Trở thành tập tánh
Người trong ngoài cách biệt chẻ chia
Ngày sinh nhật không hoa không bánh
Không cả lời khách sáo chúc tụng rập khuôn
Sao lòng thấy thương thấy nhớ
Từ một thuở cho đến bây giờ
Biết bao giờ
Hoan hỷ nên thơ
Người với người nhìn nhau trong đáy mắt
Ất Lăng thành, 0226
ĐÂU DỄ NÓI NÊN LỜI
Lá rụng rơi dòng thời gian bất tận
Mùa vàng lên chồng chất biết bao lần
Mà bây giờ chiếc lá lại thanh tân
Nhuộm sương gió với bụi trần từ thuở
Trên cành xanh nhẹ nhàng từng hơi thở
Muôn sắc màu rực rỡ đẹp nên thơ
Người về đây say đắm đến ngẩn ngơ
Bao tâm sự ta vẫn chờ người tới
Mùa lại lên sắc vàng hong nắng mới
Đẹp vô biên đâu dễ nói nên lời
Dẫu rong rêu hay mục rữa cuộc đời
Tình yêu ơi chưa hề vơi em nhé!
Ất Lăng thành, 1025
KỂ TỪ KHI NHẬP CUỘC
Đêm nhập nhoạng lửa hồng hoang đỏ lựng
Đoàn người đi khô lệ vẫn rưng rưng
Ngoác miệng ra tấu quỷ khúc thậm xưng
Ơn bạo chúa từ chín tầng địa ngục
Cơn cuồng nộ sóng nước sôi sùng sục
Triều cuộn dâng núi đổ sập ầm ầm
Hỏa diệm sơn phun xuất đỏ dung nham
Trời đất lở người âm thầm quờ quạng
Ả đàn bà quằn quại đau vượt cạn
Quỷ mị mê dạ khúc vũ ca xang
Những oan hồn mãi vất vưởng lang thang
Cổ xiềng xích ngỡ đeo vàng ngọc quý
Gã đàn ông vung vẩy dòng tinh khí
Rần rật quay cả thế giới man di
Gặm xương tàn bạo chúa tỏ từ bi
Say tiệc máu kể từ khi nhập cuộc
Đám bộ hạ vật vờ cơn say thuốc
Dập trống da lập lòe đuốc ma trơi
Đớp âm khí từ bạo chúa hà hơi
Bầy ma nữ múa lả lơi quỷ điệu
Thành quách đổ lở loang linh địa miếu
Phừng phừng loang thù hận ngọn lửa thiêu
Túi không đầy vơ vét biết bao nhiêu
Ngai vàng rền hiệu triệu câu xuất xướng
Ất Lăng thành, 0426
|