SỐ 111 - THÁNG 7 NĂM 2026

 

thơ Tịnh Bình

NGOẢNH NHÌN HẠ CŨ

Thắp lửa tìm chi màu phượng hỡi
Mùa hạ về chín nẫu giọng ve ngâm
Ngôi trường cũ tìm ta không thấy nữa
Áo trắng học trò thơ dại thuở xa xăm

Hun hút nắng ngõ xưa con đường mộng
Tím bằng lăng vương lơ đãng ánh nhìn
Vòng xe đạp buổi tan trường chầm chậm
Vành nón nghiêng hoa tím rụng vô tình

Ta vô cớ nhặt buồn vui ký ức
Nghe nao nao tiếng hạ âm trầm
Không còn nữa mắt môi xưa lấp lánh
Chợt chạnh lòng thương ngày cũ thanh tân

Mây trắng quá ngang trời hoài niệm
Ngoảnh lại nhìn sao mắt khẽ nhòe cay
Theo lối gió tìm đâu dư hương ấy
Cánh phượng nào rắc nhớ xuống lòng ai...

 

CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG

Mãi nghe câu chuyện muôn đời của sông
Đám lục bình dang tay níu nhau trên sóng
Không muốn trôi cũng phải trôi...

Đêm qua đôi mắt thức
Tôi nhìn tôi
Xuyên thủng màn đêm
Gã mặt trời như một tên khổng lồ
Không ngừng đay nghiến

Viết gì đi chứ ?
Những câu chữ mọc ra từ thính giác
Dòng sông bắt đầu thầm thì câu chuyện
Có loài hoa bèo
Ngàn năm mặc định vô hương...

 

RỜI BẾN

Chạm bóng đêm giấc chiêm bao vội vã
Xốc lại sao khuya mãi thức giấc bên trời
Nơi ga xép đoàn tàu vừa rời bến
Khoảng lặng im lìm đơn độc sân ga

Đành lỗi hẹn bao cuộc đi và đến
Gió miệt mài mở những chuyến bay đêm
Hành trang ta độc hành nơi mê lộ
Biết đâu điểm dừng sao mỗi cuộc ra đi

Hoa cứ nở đâu hay mùa quá vãng
Hạt thời gian khe khẽ vết thăng trầm
Ai hát mãi bài hoan ca bất tận
Hay tiếng đoàn tàu nức nở khóc xuyên đêm

Đi về đâu những hành trình mỏi mệt
Chật hẹp đường ray bận rộn chuyến đời
Tàu vẫn chạy dùng dằng bờ hư thực

Đêm chập chờn cố níu bóng trăng nghiêng

Chầm chậm đi thôi giọt thời gian dần cạn
Nhòa nhạt mặt người chưa kịp nhớ đã quên
Cõi vô thường thương ai vừa rời bến
Chợt tiếng còi tàu dừng lại một sân ga...

 

TRƯỚC BIỂN HỎI NGHÌN CÂU...

Phía biển xa kia là gì ?
Sao cánh buồm xuôi mãi
Chân trời màu đỏ thẫm
Vời vợi mắt hoàng hôn

Có hay không niềm bình yên vĩnh cửu
Cánh thiên di lưu trú tận đường trời
Tiếng gọi nào hư thực
Một lần dắt ta đi...

Lay đơn độc mùi khói hương không tuổi
Quay mặt lại là bờ bến cũ
Những bông hoa dệt nghìn tia ánh sáng
Cố hương xưa muôn ức tinh cầu

Ta tìm bản thể ta
Chưa khôn khuây nỗi nhớ
Trước biển hỏi nghìn câu thinh lặng
Chỉ sóng bạc đầu mãi một ngôn âm...

 

RU KHÚC VE TRƯA

Ngủ ngoan này hỡi khúc ve
Ngõ quê im ắng bờ tre gió chào
Ngày về khỏa nước cầu ao
Giếng trong một ngụm ngọt ngào ấu thơ

Rèm mây che nửa trăng mơ
Vườn khuya không ngủ dế chờ bóng trăng
Lá rơi nhè nhẹ thềm sân
Quỳnh hoa khép nở tần ngần chiêm bao

Về thôi cổ tích ca dao
Bâng khuâng vạt khói tan vào tháng năm
Mưa chiều nắng sớm lâm thâm
Cầu vồng bắc lối xa xăm cuối trời

Ngủ ngoan nào khúc ve ơi !
Kẻo bừng lửa phượng rối bời lòng ta
Đong đưa hoài niệm ngày xa
Rơi chi sắc hạ mùa qua ngập ngừng...

TỊNH BÌNH

 

 

Copyright © biển khơi & tác giả 1998-2026