thơ Trần Hoàng Vy
TIẾNG VE THỜI TRẺ CON
Bất ngờ những giọt sương từ tầng cao xanh ngắt
Rơi rơi vào trưa huyền hoặc,
Tan vào trong tiếng ve
Mùa hè năm xưa… đánh mất!
Những cô bé, cậu bé tuổi mười hai, mười ba, buổi trưa trốn ngủ
Sào trúc xôn xao, ngong ngóng tàng cao
Những chú ve kim chưa kịp hiểu vì sao
Nhựa mũ mít dính vào đôi cánh…
Có một cậu bé ngồi hứng nắng làm thơ,
Mắt gửi phía sau chùm tóc đuôi gà nhỏng nhảnh
Mỗi chú ve bị bắt, cậu buồn như … bị đánh
Rón rén thả nỗi buồn qua những giấc mơ.
Tiếng ve hồn nhiên, tiếng ve giận dỗi
Hoa sao tít mù, cánh sao loay hoay
Kết cọng cỏ. Chợt lòng bối rối
Biết tặng ai trong đám… khóc nhè?
Mỗi gốc cây, bắt đầu một ký tự
Những con kiến vàng tìm nhựa mon men
Tiếng ve đỏ những trái trường, ửng vàng trái thị
Lững lơ treo vào những đôi mắt đen.
Chân chợt chạm những vỏ ve mùa “thoát xác”
Áo mười ba khao khát những mơ màng
Tóc đã xỏa bờ vai mùa thiếu nữ
Tiếng ve ngân say nắng hạ vàng.
Làm sao gói tiếng ve xưa trẻ
Ngày xa trường. Im lặng tiếng ve
Mấy ngả chia tay, phượng hồng thắp lửa
Ai học trò không mắc nợ mùa ve?...
MÙA HOA
Mùa hoa tôi khách viễn du
Lạc trong cánh bướm vân phù ghé qua
Rằng thưa cuối chốn quê nhà
Mùa hoa còn ủ sau tà áo bay
Hoa đào phơn phớt sáng nay
Nhớ xưa mắt ấy, môi này đẫm hương
Hoa còn chúm chím trong sương
Thương ơi sợi tóc mù phương diễm tình!
Tắm trong hoa suối nguyên trinh
Quẩn quanh đôi cánh bướm rình nắng lên
Mùa hoa. Thơm giữa mông mênh
Tiếng con chim đắm mình trên nhụy hường?
Rằng thưa hạnh ngộ trùng phương
Áo hoa khép mở vô thường dáng hoa
Tóc bồng bềnh vướng mây sa
Hoài xưa trăng mộng quê nhà liêu xiêu...
Mùa hoa. Chân bước phiêu diêu
Nhặt trong thiên hạ bao điều yêu hoa
Ngang mày nâng đóa nết na
Góp hương gửi gió gần xa thụ mùa.
TIẾNG PHONG LINH TRÊN ĐỒI TỊNH ĐỘ
Chiều rung tiếng gió cây đưa tiễn
Lá cuối mùa như nước mắt sương
Đồi ôm cỏ biếc con chim lạc...
Khản giọng hoàng hôn mây tha hương!
Chợt tịnh một nụ sen chúm chím
Tiếng gió cười như tiếng nước trôi
Chùa cổ nghe kinh Ba la mật
Chuông ngày lay động, đổ mồ hôi?
Đếm tiếng chuông và tiếng gió khua
Bước chân giày cỏ phút giao mùa
Nghe con ve mớ trong lòng đất
Chiếc lá chạm vào tiếng chuông khua.
Đồi nắng. Gió vừa hong cỏ rối
Tiếng chuông rơi trên lá khô mềm
Nam Vô tràng hạt. Nghe hơi rượu...
Tiếng rót vào ly tiếng gió đêm?
Chỉ tiếng suối thôi. Tiếng nước reo
Thoảng hương sen, men dậy hương theo
Lòng như bình cũ. Phong linh rót
Mấy dặm tìm nhau ngộ giữa đèo...
GỬI EM BÁNH TRÁNG PHƠI SƯƠNG
Gạo thơm ngâm nước sông quê
Cha xay cối bột mỏi mê một đời
Bàn tay mẹ tráng. Đem phơi
Nắng quê vai áo trọn đời sương giăng!
Thảo thơm chiếc bánh tròn trăng
Em ngồi xoay nướng chéo khăn bỗng mềm
Thủy chung chạm giọt sương đêm
Quà quê xứ Trảng gói thêm nụ cười.
Sông Vàm biếc lá non tươi,
Bàn tay búp nụ môi cười của rau
Cuốn vào nhau… cuốn vào nhau
Để rồi mãi nhớ thương nhau mà về?
Tôi đi khắp chốn cùng quê
Gặp vầng trăng…ướt tràn trề lá hương
Ngỡ là bánh tráng phơi sương
Gói thương, gói nhớ bên đường áo cơm
Gửi em chiếc bánh thảo thơm
Chiều quê ngồi quán bên con sông Vàm….
TRẦN HOÀNG VY
|